Sunday, December 4, 2011

Huỳnh Thục Vy


Sự nguy hiểm của truyền thống
Đã mười chín năm trôi qua, những hụt hẫng và thương tổn trong lòng tôi dần lắng xuống. Tôi không muốn nhớ lại những ngày ấy nhưng họ vẫn tiếp tục hành động như thể cố tình khiến những đau khổ mà họ đã gây ra cho gia đình tôi sẽ tiếp tục đi theo tôi mãi. Dù tất cả những bất hạnh của tuổi thơ, tôi đã lớn lên mạnh mẽ và những tổn thương không thể lấy đi trong tôi niềm yêu đời, yêu người và cả một hoài bão. Dù những ngày tháng đã qua đối với ba chị em tôi là quá nhiều vất vả và mất mát, chúng tôi –mỗi đứa đã lớn lên như những mầm non vượt qua những vùi dập để trở nên xanh tươi không kém bao cái cây khác.

Tôi từng nhủ thầm rằng mình phải sống với lòng nhân ái và tinh thần đạo đức. Tôi đã cố gắng không để quá khứ biến tôi thành một kẻ thiếu lòng vị tha và nhân bản. Cho đến hôm nay, tôi tin là mình làm được như thế. Thật vậy, trong tất cả những gì tôi viết, rất hiếm khi tôi kể cụ thể về hoàn cảnh gia đình mình; về những đàn áp, sách nhiều mà người ta đã làm đối với gia đình tôi, mà chỉ viết về những thối nát từ hệ thống của chế độ, để phần nào chứng minh rằng những gì tôi viết là thiện chí và rằng tôi là chính tôi ngày hôm nay-một người trẻ hăng hái cổ vũ cho tự do, không phải vì người ta đã bắt ba tôi, mang đến nhiều gian khổ cho gia đình tôi, mà bởi vì tôi mong muốn mình và con cháu mình được sống trong một Việt Nam đáng tự hào hơn. Tự bản thân mình, tôi hiểu rằng hoa Dân chủ tự do sẽ không thể nở không cánh đồng hận thù và hẹp hòi.

Có lẽ kể cả những người đã quan tâm, yêu thương tôi, lẫn những kẻ đang sách nhiễu tôi để bảo vệ cho ngai vàng chế độ họ, luôn nghĩ rằng một con bé con trở nên một cô gái trẻ luôn miệng nói những điều ”già” hơn tuổi mình vì tôi có một “truyền thống” gia đình. Không, tôi là người muốn học hỏi truyền thống nhưng không muốn những gì gọi là “truyền thống” đè nặng tâm hồn và trí tuệ mình. Bởi lẽ, một tâm hồn và trí tuệ lệ thuộc vào những giá trị của quá khứ lâu dần sẽ trở nên xơ cứng, thiếu sức sống và thiếu năng lực vận động. Tôi không muốn mình như vậy. Thật lòng những việc làm của ba tôi chính xác chỉ tạo cho tôi một cảm hứng để tìm hiểu về giá trị tự do và một cơ hội sống động để nhận thấy rõ nét những điều tệ hại trong thế chế này- thể chế của cái gọi là “xã hội chủ nghĩa”. Mà cái bóng ma của nó (XHCN) vẫn đang còn ám ảnh một vài quốc gia còn rơi rớt lại trên Hoàn cầu.

Tôi cho rằng truyền thống cũng có những cái nguy hiểm của nó, mà trong một bài đã viết xong, tôi có nói về sự nguy hiểm này. Nhưng bản thảo của bài viết đó đã bị tịch thu ngày 8 tháng 11 vừa qua trong đợt khám xét và tịch thu đồ đạc và “tài liệu” của an ninh tỉnh Quảng Nam. Tôi cảm nhận được cái truyền thống (bất kể bản chất tốt xấu, phạm vi, lĩnh vực) đang ám ảnh khá nhiều người Việt Nam chúng ta và gây ra những hệ quả không thể coi thường. Bởi vậy, tôi muốn bàn lại đề tài đó trong bài viết này.

Truyền thống là một khái niệm khá rộng, nó bao hàm những giá trị tư tưởng, văn hóa và lối sống của những thời quá khứ được lưu giữ và truyền thừa qua nhiều thế hệ. Lâu nay chúng ta có xu hướng nhìn nhận truyền thống trong nhãn quan tích cực. Tôi không có ý định phân tích cặn kẽ mặt tốt của truyền thống vì điều này thường được nhận biết khá dễ dàng. Quả tình, cũng như tất cả các giá trị nhân sinh khác, truyền thống có mặt tiêu cực của nó. Việc học hỏi những tinh hoa truyền thống sẽ giúp mỗi con người chúng ta lĩnh hội những giá trị tốt đẹp của cha ông, làm giàu thêm cho cuộc sống và nhân sinh quan của mình. Nhưng sự bám víu vào truyền thống, như tôi đã nói khiến chúng ta bỏ lỡ những cơ hội để sáng tạo giá trị mới, hoặc có thể mắc sai lầm khó tháo gỡ.

Thực sự, truyền thống là thứ bám rễ sâu chắc trong tâm thức và lối sống mỗi con người chúng ta. Có khi nó trở thành những thứ gần như là giáo điều trong đời sống của một số người. Mà lối sống, lối tư duy giáo điều, lệ thuộc quá khứ không phải là mảnh đất tốt cho tự do, cũng như sáng tạo. Vì thế truyền thống trong nhiều trường hợp là cái rào cản lớn cho sự đột phá của tri thức và hành động. Đó chính là sự nguy hiểm của truyền thống mà tôi muốn nói đến. Mỗi chúng ta đều có thể tìm thấy những minh chứng sống động và không kém hùng hồn cho nguy cơ ấy. Là một người ngưỡng mộ Tiến sĩ họ Cù và hay lý luận. Tuy thế, tôi không thể có lời nào để phủ nhận một cách hiệu quả khi một số người cho rằng ông mắc ‘hội chứng con cưng chế độ” và thần tượng Hồ Chí Minh. Đây là một ví dụ điển hình cho thấy rằng mỗi người muốn dứt khỏi những ràng buộc của quá khứ, của truyền thống gia đình để đạt được tiến bộ thì phải đối mặt với những trở ngại (tuy vô hình) nhưng vô cùng to lớn, mà một tầm vóc trí tuệ cao cũng không đảm bảo chắc chắn khả năng thoát khỏi nó.

Trên đây là những gì tôi đã suy nghĩ và viết ra trong bản thảo đã mất. Tâm trạng tôi không tốt chút nào khi viết lên những điều đó. Nếu những người dân Việt Nam có “gốc gác cộng sản” cứ bám giữ truyền thống ấy thì công cuộc cuộc dân chủ hóa Việt Nam sẽ rất khó khăn. Thế nhưng những ngày vừa qua, tôi đã có một cái nhìn khác, mới mẻ và lạc quan hơn. Nhiều chú bác tự nhận là công chức hưu trí, là đảng viên cộng sản“hình thức” đã gọi điện, viết thư hỏi thăm tôi. Lâu nay, tôi tự hiểu rằng, những quan điểm thể hiện trong các bài viết của mình khá ”cực đoan” và bị nhiều người cho rằng không phù hợp với cách nhìn của người trong nước. Tôi buồn và hay nghĩ ngợi về điều đó, vì thực ra tôi viết là để cổ vũ người Việt trong nước chứ không phải dành cho người Việt trong các xứ sở tự do-những người có cơ hội trải nghiệm thực tế nền dân chủ tự do. Nhưng hôm nay, trong niềm hân hoan, tôi được biết nhiều cô chú bác, anh chị em trong nước đọc bài tôi và đồng cảm với tôi. Đối với tôi, điều đó có nghĩa là, đã có rất nhiều người “cộng sản gộc” dũng mãnh từ bỏ cái truyền thống của gia đình và bản thân đã bám rễ lâu ngày để hướng đến tư duy mới, vận hội mới của dân tộc. Đó là một tín hiệu tốt cho con đường dân chủ hóa Việt Nam. Tự do dân chủ chỉ có thể được xây dựng vững chắc từ thành phần cơ bản nhất của xã hội-đó là mỗi cá nhân. Vì thế, tư duy của mỗi người dân càng tiến bộ, công cuộc dân chủ càng sáng sủa.

Trở lại chuyện về gia đình tôi, báo chí “chính thống” của Nhà cầm quyền đã đưa tin rằng: ba tôi sau khi ra tù còn tiếp tục viết và “xúi giục” hai chị em tôi viết bài “chống phá Nhà nước”. Tôi nghĩ mình không có gì phải bàn về chuyện quý vị chính quyền cho là chúng tôi “chống phá Nhà nước”. Tôi chỉ muốn nói một chút về chuyện “xúi giục”. Tôi có thể khẳng định với quý vị rằng, không hề có sự “xúi giục” nào ở đây. Ba tôi hầu như chỉ viết những bài phân tích tình hình thời sự trong nước và quốc tế. Trong khi những bài viết của tôi thiên về lý luận và thường đề cập đến những đề tài mang tính lý thuyết, tư tưởng để cổ vũ tự do trên bình diện tổng quan. Thiết nghĩ, chẳng có kẻ bị “xúi giục” nào hăng hái như tôi. Bởi những hành động của tôi xuất phát từ ý thức và sự vận động tự thân, không phụ thuộc vào cái gọi là “truyền thống” của gia đình.Tôi cho rằng chỉ những kẻ thiếu tri thức và sự tự tin mới dễ dàng bị người khác xúi giục. Trong khi tôi nhận thức khá sâu sắc về những việc mình nói và làm, và có khả năng tự chịu trách nhiệm. Những người bị truyền thống trói buộc sẽ mãi mãi chỉ quanh quẩn trong hào quang le lói của quá khứ mà không thể tạo lập cho mình một lập trường độc lập và một giá trị mới mẻ. Vì thế tôi chỉ là tôi, một người trẻ vì lòng khao khát tự do mà luôn tranh thủ mọi cơ hội để ngợi ca nó.

Mặt dù cuộc đột nhập, khám xét, tịch thu vừa qua làm tái hiện trong tâm trí tôi những hình ảnh đáng sợ về những hành động khủng bố của chính quyền khi bắt ba tôi mười chín năm trước (xin lỗi vì tôi không thể tìm được từ ngữ nào chính xác hơn để mô tả hành động của quý vị ngoài từ ”khủng bố”), nhưng quả thật trong lòng tôi chưa khi nào dấy lên sự hận thù quý vị. Quý vị là kẻ làm ác và việc tố cáo tội ác của quý vị không đồng nghĩa với sự hiện diện lòng thù hận trong tôi. Quý vị đã sai lầm từ hệ thống, từ cốt lõi, quý vị phải biết điều đó. Và tôi nghĩ tôi chỉ có thể cổ súy hiệu quả cho các giá trị mà tôi tôn vinh khi không bị bất cứ ai xúi giục và cũng không để tâm trí mình bị vẩn đục bởi cái quá khứ gia đình đã bị quý vị chà đạp. Tôi tin vào luật nhân quả, vì thế điều quan trọng nhất với tôi hôm nay duy chỉ là sự trao dồi đạo đức và tri thức chứ không nuôi dưỡng thù hận.

Tôi là người không hay mang hoàn cảnh gia đình mình để làm minh chứng cho tội lỗi của Nhà cầm quyền, bởi quý vị có những sai lầm to lớn hơn nhiều cần phải bị vạch trần. Nói lên cái sai lầm cốt lõi thuộc về bản chất của quý vị là điều làm tôi thỏa mãn hơn cả. Nhưng nếu Nhà cầm quyền liên tiếp phạm sai lầm, chà đạp nhân quyền và tự do của những con người đã lên tiếng vì lương tri và trách nhiệm với cộng đồng thì tất cả hành động ấy của quý vị tự thân chúng nói lên một cách sinh động bản chất của quý vị.

Huỳnh Thục Vy
Tam Kỳ ngày 30 tháng 11 năm 2011

Thơ Thuận Nghĩa


TUYỆT ĐỊA PHÙNG SINH

Về ngõ Hợi biếng nài cương Thiên Mã
vó Khốc Khách nào đáo cửa Hồng Loan
song Hao mãi cố tìm nguồn Mão Dậu
Không Kiếp còn đành né mé Thiên Quan

dòng Cự Môn đau tiếc mầm Khôi Việt
dáng Lương Đồng khép nép lụy Tham Lang
gom góp hết vẫn rỗng miền Tử Phủ
Tấu Thư chìm Hoa Cái ngậm àm oan

đã bữa trước long lanh tình Tý Ngọ
nhánh Đào Hoa, Song Hỷ chột mất chồi
lửa chưa nhen nước ào ào thác lũ
bước triều châu Tam Hóa cũng buông xuôi

mai mốt đó về trầm miền Thìn Tuất
có Thiên la Địa võng cũng dư thừa
thôi vun vén Tam Không mà độ nhật
gối Nguyệt thiền để hỏi trắng trâu chưa

cho mặc kệ cung Nô thành hãm địa
đã giao thời Kiếp Sát ngộ Phi Liêm
không ngần ngại cũng đâu vì trễ nải
cưỡi Thanh Long lướt qua vũng tị hiềm

rất nhiều bữa ngõ Thiên Di Triệt Lộ
ta đã từng khoác Địa Giải ung dung
giữa rừng gươm chỉ một nhành hoa lạc
vẫn thảnh thơi hóa độ với vô cùng

đâu ngần ngại với Thiên Hình giáo mác
vùng Tang Môn, Điếu Khách xỏ xiên lưng
chưa thấm nghĩa của vài lần "Tuyệt Địa"
thì làm sao đạt đạo được "Phùng Sinh"

Thuận Nghĩa
23.01.10
@facebook/Thuannghia

Saturday, December 3, 2011

HEALTH


Tôi đi soi ruột


Đáng lẽ ra phải nói là tôi đi đến bác sĩ để được soi ruột mới đúng. Chẳng qua ở đời có những suy nghĩ và lời nói được lập đi lập lại thường xuyên và mặc dù là sai be sai bét ra nhưng nhiều người không nhận ra chỉ vì thói quen mà thôi.

Vào buổi chiều ngày 29/11 tôi đến văn phòng Gastroenterology thuộc bệnh viện Kaiser trong vùng Harbor City để làm thủ tục colonoscopy. Đây là một thủ tục trong đó bác sĩ về tiêu hoá và đường ruột dùng một cái ống dài có bề ngang bằng kích thước của một ngón tay, cho vào từ hậu môn của bệnh nhân, đưa sâu vào ruột già của đương sự để soi rọi, dò tìm nhũng dấu hiệu bất thường xuất hiện trên thành ruột, polyp. Nhờ ống mềm và ở đầu ống có gắn đèn và camera cho nên khi ông đi đến đâu bác sĩ nhìn thấy hết bên trong ruột qua một màn hình trước mắt. Có chỗ nào khả nghi, bác sĩ bèn cắt một miếng để sau đó làm thủ tục giảo nghiệm, biopsy, nhằm truy tìm mầm mống ung thư và xúc tiến phần chữa trị.

Thông thường người có bảo hiểm y tế được bác sĩ gia đình nhắc nhở đi soi ruột khi được 50 tuổi. Nếu trong gia đình có người nào đã từng bị ung thư ruột thì bác sĩ khuyên người ấy nên làm sớm hơn. Tôi đã được bác sĩ gia đình giói thiệu đi làm thủ tục soi phần ruột ngoài, sigmoidoscopy, cách đây 10 năm và được nhắc nhở đi làm thêm thủ tục colonoscopy nhưng tôi cứ trì hoãn mãi và phe lờ luôn. Những lý do khiến tôi không hăng hái gồm có:

- Hàng năm nhà thương gởi đến cho tôi một bao thư kèm theo một ống nhỏ. Mỗi lần như thế tôi bèn lấy một chút phân cho vào cái ống ấy rồi cho vào phong bì và gổi lại cho cái lab có tên và địa chỉ in sẵn ngoài bao thư để họ phân tích. Sau một tuần lễ, kết quả thử nghiệm được đưa lên web site của bệnh viện và một e-mail đuợc gởi đến cho tôi để nhắc nhở tôi lên web site ấy xem kết quả. Việc này trôi đều từ năm này qua năm khác.

- Thủ tục nào cũng đi kèm rủi ro. Tôi đã từng nghe nói có một phụ nữ chả hiểu ra làm sao mà sau khi soi ruột xong thì ruột của bà ấy bị thủng lỗ. Khi việc như thế xảy ra, bệnh nhân cần phải được giải phẫu. Nghe nói ruột là nơi qui tụ nhiều mạch máu và giây thần kinh vì thế cho nên mỗi khi ruột bị thương bệnh nhân sẽ cảm thấy rất đau đớn. Biết rằng cái tỉ lệ bất trắc này rất thấp nhưng không phải là không xảy ra và nếu mình lại nằm trong cái phần nhỏ xui xẻo ấy thì thật là chán. Tôi rất sợ lợn lành hoá ra lợn què. Đang khỏe khoắn, lành mạnh, yêu đời bỗng dưng trở thành người tàn tật suốt đời thì thật là dại.

- Tôi lại được chứng kiến cảnh một bà cô bên vợ sau khi uống xong thuốc sổ và trước khi nhập viện để làm colonoscopy bà cô này bị mất sức, yếu hẳn đi, đến độ đứng lên bị hụt chân hụt cẳng. Soi ruột đâu chưa thấy bỗng dưng bà ấy như người bị bệnh nặng. Thế là nhà thương không thể xúc tiến thủ tục được mà phải đưa bà ấy qua bác sĩ khám nghiệm gấp. Người ta tìm ra nguyên nhân là vì sau khi tiêu thụ đến cả một gallon thuốc sổ bà ấy bị mất gần hết chất potassium trong người cho nên yếu sức và bắp thịt bị cứng không chịu tuân theo sự điều khiển của chủ nhân. Bà cô vào dịp sau đó được nhà thương sắp xếp lịch trình đi soi ruột lại. Lần này bà ấy cẩn thận chỉ uống đến 2 phần 3 gallon thuốc sổ mà thôi. Ấy thế mà sau khi soi ruột xong bà ấy lại bị ói mửa dữ dội tưởng nguy đến tính mạng một lần nữa.

- Có người khi soi ruột bác sĩ cho bơm vào trong ấy một số hơi, giống như người ta bơm ruột bánh xe đạp vậy. Việc này khiến bệnh nhân bị đau đớn tưởng chừng như ruột muốn bể ra vậy.

- Trước khi soi ruột, bệnh nhân thường được chụp/chích thuốc mê nhờ thế khi soi người ấy mê man như người ngủ say không biết gì và vì thế không biết sợ. Nghe nói dùng thuốc mê khiến trí nhớ bị suy giảm. Càng lớn tuổi trí nhớ vốn dĩ càng sút đi, bây giờ lại cho thuốc mê vào người già dám nhiễm cái bệnh Alzheimer sớm. Từ bé đến lớn tôi chưa hề có kinh nghiệm với thuốc mê. Không quen, lỡ bị chụp thuốc mê xong không tỉnh dậy được rồi đi tàu suốt luôn thì tính sao đây. Khi nghe đến cái quan tâm này của tôi, một bà chị dâu của vợ tôi đã phát biểu rất vô tư rằng, nếu như thế thì ra đi nhẹ nhàng khỏe biết mấy! Tôi lý sự lại là thà là tôi đang bị một chứng bệnh hiểm nghèo đòi hỏi phải được giải phẫu và gây mê tôi mới sống được thì nếu có mệnh hệ nào trong lúc nằm trên bàn mổ tôi cũng chịu, đằng này tôi đang bình thường, khỏe mạnh, yêu đời mà vì bất trắc của người ta khiến tôi đi luôn là tôi chẳng chịu. Nếu lỡ xảy ra cớ sự tôi có còn sống đâu mà đi kiện nhà thương, kiện tụng sau rốt còn có ích lợi gì nữa cho người đã chết! Tôi nói có bằng chứng chứ phải chơi đâu. Ngày xưa có một ông đồng nghiệp kể cho tôi nghe một câu chuyện như thế này. Một người bạn của ông đem một con chó nhỏ, kiểu fox hay chihuahua gì đó đến phòng mạch của một ông bác sĩ thú y người Phi luật tân nhờ cắt đuôi. Loại chó này phải cúp cái đuôi trông mới đẹp. Gởi con chó cưng cho ông bác sĩ thú y xong ông bạn bèn đi về. Hai hôm sau, ông ấy đến phòng mạch nhận con chó lại. Ông bác sĩ bảo chưa xong. Hôm khác ông bạn bèn gọi cho văn phòng bác sĩ hỏi han, bác sĩ khất lần. Sinh nghi, ông bạn hỏi dồn, cuối cùng ông bác sĩ cho biết con chó yêu quí của thân chủ đã ra đi vĩnh viễn trong lúc nàm trên bàn mổ. Chẳng hiểu bác sĩ cho liều lượng thuốc mê ra làm sao, bất cẩn như thế nào, hay xem thường sinh mạng của con chó hay sao mà sau khi bị làm cho mê đi con chó yêu quí của ông kia không chịu tỉnh dậy nữa. Tưởng là chặt có mỗi cái đuôi chó thì dễ ợt. Đặt cái đuôi của nó trên một cái thớt, chẳng cần thuốc mê thuốc tê gì ráo, cầm con dao phay chặt cái cốp, chớp nhoáng là xong ngay. Thế nhưng khoa học ngày nay tiến bộ, xem việc chặt đuôi con chó là một cuộc giải phẫu, quan trọng hóa vấn đề, hậu quả xảy ra con chó bị chết oan. Ông bạn ức quá, cãi cọ với ông bác sĩ. Tiếc hùi hụi, bỏ bao nhiêu công lao ra, đi tìm mãi mới chọn được một con chó ưng ý. Để cho có dáng vẻ hợp thời trang ông bạn lại muốn cắt cái đuôi con chó đi. Cẩn thận và không ngại tốn kém, ông bạn lại còn đưa con chó đến bác sĩ thú y nhờ dân chuyên nghiệp cắt đuôi để thỏa lòng mong ước, nhưng than ôi cảnh biệt ly sao mà xảy ra sớm quá. Ấy nếu mà ông bạn đừng có cái ý nghĩ chặt đuôi con chó và con chó không bị chụp thuốc mê thì ngày nay nó vẫn còn sống nhăn, quây quần bên người chủ thì làm gì có cái cảnh ly biệt não nùng như thế. Cuối cùng ông bác sĩ thú ý đền cho ông bạn 200 đồng bạc để về mua con chó khác. Dù không muốn ông bạn cũng đã phải ấm ức nhận tiền ra về thôi. Đó là nói về một con chó nhỏ. Thử hỏi nếu sự việc này xảy ra cho chính mình thì tính ra làm sao đây. Nếu việc ấy xảy ra cho kẻ khác, có gì bảo đảm là nó sẽ không xảy ra cho mình!

Trì hoãn soi ruột mãi cho đến lần này kết quả thử phân cho thấy "occult (not visible) blood in stool" trong phân có máu mà mắt thường không thể nhìn thấy được. Kỳ này là hết tránh né. Cô bác sĩ trẻ của tôi người Mỹ gốc Trung hoa; không biết nói tiếng Tàu, và trong gia đình cô có chồng làm bác sĩ gây mê và ông anh ruột làm bác sĩ giải phẫu cổ, nhà toàn trong ngành y, cứ thế giới thiệu tôi qua Department of Gastroenterology, ngành đường ruột và tiêu hóa để xúc tiến thủ tục soi ruột. Nghe đến bệnh hoạn là tôi chán ngấy. Khoan cái đã, tôi phải đi xa một chuyến, sau hai tuần mọi việc sẽ tính sau. Trong lúc tôi đi vắng nhà thương gọi về nhà để message tới tấp, tưởng chừng như tôi muốn trốn quân dịch vậy. Về đến nhà xong tôi gọi cho bệnh viện vào một hôm Thứ Sáu để xin hẹn gặp bác sĩ đường ruột nhằm sửa soạn cho thủ tục soi ruột. Nhân viên văn phòng hỏi tôi muốn ngày nào, tôi xin hẹn vào ngày Thứ Hai hay Thứ Ba nào cũng được. Cô ấy cho tôi cái hẹn ngày Thứ Hai của tuần kế, vị chi là ba ngày sau. Tôi mới hỏi cô ấy là hôm đó tôi đến văn phòng bác sĩ để bàn về cái thủ tục này phải không, Cô ấy bảo rằng vì kết quả thử phân của tôi là "positive" cho nên hôm ấy là ngày soi ruột. Tôi phát hoảng, sao mà nhanh thế. Làm thế nào tôi sửa soạn cho kịp, vì nghe nói để sửa soạn cho thủ tục này người ta phải nhịn ăn ít nhất trước một ngày và phải uống thuốc sổ mà hậu quả là đương sự sẽ phải đi ra đi vào phòng vệ sinh liên tục. Tôi không theo được vì Chủ Nhật ấy tôi phải đi làm, làm sao mà nhịn ăn và uống thuốc sổ cho được. Tôi xin cho một ngày Thứ Ba khác. Việc này có gì gấp rút. Có phải lửa cháy to và vì thế cần chữa cháy cho nhanh đâu. Cô ấy cho tôi ngày Thứ Ba 29/11. Tôi rất hài lòng về ngày hẹn ấy. Chả là vì vào thời gian Thanksgiving, cơ hội ăn uống lu bù. Để tôi lo ăn nhậu xong ngày lễ cái đã rồi có muốn soi cái gì thì soi. Như thế hẹn ngày cuối tháng 11 là ổn nhất.

Thế là tôi đến pharmacy của nhà thương để lấy thuốc. Họ cho tôi bốn viên thuốc sổ nhỏ xíu tên là Dulcolax và một bình nhựa một gallon có chứa sẵn một loại bột trắng bên trong, kèm theo một gói bột nhỏ có mùi chanh. Dược sĩ giải thích thủ tục và đưa vài mẫu giấy in sẵn lời hướng dẫn cho tôi đem về đọc và làm theo. Nhìn cái bình nhựa chứa thuốc sổ này tôi cảm thấy hơi ngán.

Cách một tuần trước ngày hẹn, em trai tôi gọi điện thoại cho tôi nói chuyện. Được biết em cũng vừa đươc soi ruột xong tôi bèn hỏi thăm. Em bảo rằng cái thuốc sổ này uống vào không đến nỗi nào, nó hơi mặn một chút vậy thôi. Và mặc dù là phải nhịn ăn nhưng một ngày trước đó người em vẫn ăn bún nước như thường, miễn đừng ăn thịt thì thôi. Trước khi soi, bác sĩ sẽ chích thuốc mê. Đương sự sẽ mê đi một lúc. Sau khoảng nửa tiếng là mỏ mắt ra thì thủ tục đã hoàn tất. Lúc đó đầu óc tỉnh tảo nhưng sau khi về đến nhà đương sự sẽ buồn ngủ và sẽ ngủ vùi hết ngày hôm đó. Tôi cũng được một người bạn chia sẻ tin tức tương tự. Anh có thêm là trước một ngày ta có thể ăn cháo trắng. Nói chung không có người nào cảm thấy đau lúc bị soi vì ảnh hưởng của thuốc mê. Nghe thế tôi cảm thấy vững tâm hơn nhiều.

Vào buổi sáng ngày 28/11 tôi cho nước lạnh vào đầy bình nhựa và đổ thêm chất bột có mùì chanh vào cho dễ uống theo sự chỉ dẫn của dược sĩ, rồi cất bình ấy vào tủ lạnh. Người ta chỉ đươc ăn thức ăn cứng, solid food, tối thiểu vào hai ngày trước mà thôi. Một ngày trước ngày hẹn, bệnh nhân chỉ được ăn thức ăn mềm và lỏng, clear liquid như thạch, jell-o, nước táo, nước nấu canh chicken broth, 7-Up....và không đươc ăn, uống thứ gì hay nước có màu vàng, xanh, đỏ.

5 giờ chiều ngày 28/11, tôi bắt đầu uống bốn viên thuốc sổ Dulcolax.
6 giờ chiều cùng ngày, tôi bắt đầu uống một ly thuốc sổ nước Colyte và cứ thế sau 1/2 tiếng làm một ly cho tới khi nào cái bình nhựa chỉ còn 1/3 thì ngưng. Đến sáng hôm sau, sẽ uống hết phần còn lại.
Khoảng 6 giờ 30 ngày 28/11 bắt đầu chuyển bụng (nhưng không phải là để sinh nở gì hết). Thế là phe ta tiến vào phòng vệ sinh. Tôi cứ nghĩ là nếu tối hôm ấy tôi cứ ra vào phòng tắm liên tục như thế thì còn ngủ nghê làm sao được và như thế sẽ mệt đứt hơi. Thế nhưng đến 8 giờ 30 tối tôi đã thanh toán được 2/3 bình thuốc sổ đúng theo dự trù. Sau khi sổ sạch sẽ xong tối ấy tôi chẳng gặp trở ngại gì cả, ngủ nghê bình thường. Sáng 29/11 thức dậy, tôi làm thêm một ly thuốc sổ chót. Tổng cộng, tôi ngốn hết khoảng 8 ly này. Thế là chương trình uống cái chất lỏng này tạm ngưng để chờ đi nhà thương. Nếu cái bình nhựa ấy mà chứa đầy bia hay rượu vang có lẽ tôi tiêu thụ rất nhanh, đằng này lại là thuốc sổ bằng nước cho nên tôi không ham cho lắm. Đúng như lời em tôi nói, cái chất lỏng ấy uống vào không đến nỗi nào, cứ xem như ta uống nước chanh đường vậy.

Thế rồi tôi đến nhà thương đúng hẹn, 2 giờ chiều ngày 29/11. Đến lúc này thì cơ thể uể oải rồi. Hai ngày nay tôi chỉ uông thuốc sổ và nước lạnh, chẳng được ăn gì mệt là phải. Nhớ lại, trước đây tôi thấy các đồng nghiệp gốc Hồi giáo hàng năm vào dịp lễ Ramadan thì phải, trong suốt tuần lễ đó họ tuyệt thực, chỉ uống nước mà thôi. Xem ra lại có cái hay giống như tôi lần này, nhờ thế mà cơ thể thanh lọc được các chất dơ trong người. Sống cả mấy chục năm trời mà tôi chỉ có ăn chứ không có lọc như thế bộ tiêu hóa không thể nào sạch sẽ cho đươc. Kể như đây cũng là cơ hội tốt cho thân thể vậy.

Sau khi ghi tên xong một lúc sau tôi được gọi vào bên trong. Y tá bảo tôi thay quần áo, chỉ mặc một cái áo choàng do họ đưa cho tôi. Họ bảo tôi nằm xuống rồi họ đo nhiệt độ, huyết áp, gắn dây nhợ vào các ngón tay và người, đâm một mũi kim vào một mạch máu trên sống bàn tay phải để sẵn cho bác sĩ gây mê sử dụng và hỏi một số câu hỏi in sẵn trên một tờ giấy và nghe tôi trả lời; đại loại liên quan đến lối sống và tình trạng sức khỏe của mình và cho tôi nằm chờ. Họ đưa cho tôi một mẫu giấy bảo tôi ký vào đồng ý cho nhà thương làm thủ tục. Chung quanh tôi là những người khác, cũng nằm trên giường có bánh xe và đươc chia cách ra bởi một tấm màn. Tình trạng nằm chờ trông giống như tại phi trường với các máy bay đang nằm chờ đợi trên phi đạo để nhận lệnh của đài kiểm soát không lưu lần lượt cho phép chuyển bánh cất cánh vậy. Có một bà bên cạnh phòng tôi thiếu kiên nhẫn cho nên than với ý tá là sao cho bà ấy chờ lâu thế. Có lúc bà ấy nói sao bà ấy chẳng cảm thấy bị mê đi vì ảnh hưởng của thuốc mê gì hết thì cô y tá bảo rằng họ nào đã chụp thuốc mê cho bà đâu, khi nào vào phòng soi và bắt đầu thủ tục bác sĩ mới khởi sự gây mê, chứ làm sớm quá trong lúc thủ tục đang diễn tiến thuốc mê hết ảnh hưởng rồi bà tỉnh dậy sớm bác sĩ đâu có làm xong việc đươc. Nhờ có bà này mói năng huyên thuyên không khí nhà thương cũng đỡ ngột ngạt. Ngoài ra, tôi còn nghe được cuộc nói chuyện giữa y ta và một bà khác. Y tá hỏi thế sau khi uống thuốc sổ xong bà đi cầu ra cái gì, bà ấy bảo ra nước. Y tá hỏi tiếp thế nước ấy có màu gì. Bà kia trả lời màu vàng. Y tá bảo thế là tốt và giải thích thêm là khi nào ruột sạch và trống trơn thì nước thải qua đường đại tiện sẽ chuyển qua màu vàng.

Nằm chờ đến cả một tiếng đồng hồ cuối cùng bác sĩ xuất hiện và kéo cái giường của tôi vào phòng soi. Hôm ấy tình cờ bác sĩ soi ruột cho tôi là một người Việt và bác sĩ gây mê cũng là một đồng hương. Cả hai còn trẻ, khoảng dưới 40 và nói tiếng Việt rành rẽ. Có hai cô y tá đứng chờ sẵn. Bác sĩ T phụ trách soi ruột vặn máy móc lên và nói to "Ready", sẵn sàng. Tôi nằm nghiêng qua bên trái. Trước mặt tôi là một màn hình cỡ 27 inch, tên họ của tôi và ngày tháng hiện trên màn ảnh giống như tôi sắp sửa đóng phim xi nê vậy. Đồng hồ trên tường chỉ 3:40. Bác sĩ Đ gây mê chụp lên mũi và miệng tôi một mặt nạ dưỡng khí xong rồi nói với tôi là ông bắt dầu chích thuốc mê vào sống bàn tay phải có gắn sẵn kim do y tá làm trước đó. Ông nói sau khi thuốc được chích vào tay tôi sẽ thấy rát. Thực tế tôi chỉ có một cảm giác khác lạ hơi mát một chút xíu mà thôi. Tôi nằm mơ màng một lúc rồi tỉnh lại. Nhìn lên đồng hồ trên tường, kim chỉ 3:45. Tức là sau 5 phút gây mê tôi hoàn toàn tỉnh lại. Phòng soi tối hẳn, Trên màn hình tôi thấy phần bên trong ruột già của tôi. Bác sĩ và y tá nói chuyện lao xao sau lưng tôi. Ống soi di chuyển tới đâu trong ruột, nhờ có đèn sáng, camera nằm ổ đầu ống thâu hình đến đó. Lần đầu tiên trong đời tôi được nhìn thấy cái lòng ruột của tôi, sáng choang, màu mè và rất rõ ràng. Tôi nghe tiếng bác sĩ nói có polyp. Tôi nhìn thấy cách thức bác sĩ cắt polyp như thế nào. Bác sĩ nói cut polyp. Thế là một cái dây thòng lọng được đưa vào bọc quanh cái polyp và xiết nhỏ dần nhanh như chớp cắt lìa nó ra. Lúc polyp bị cắt ra tôi nhìn thấy máu phun ra mờ mịt đỏ chói cả màn hình chẳng khác gì lúc người ta đang lái xe có cơn mưa to đổ xối xả trên mặt kính trước của xe vậy. Tổng cộng bác sĩ tìm ra hai cái polyp. Đến 4 giờ thủ tục hoàn tất. Như thế là tôi được xem phim soi ruột 15 phút. Tổng cộng thời gian soi là 20 phút. Cảm giác của tôi hôm ấy nói chung là thú vị lắm. Trong lúc thủ tục nội soi được xúc tiến đầu óc tôi tỉnh táo hoàn toàn và bụng không nghe đau chút nào hết. Xong việc bác sĩ nắm cái giường của tôi và kéo ra bên ngoài. Ông ấy nói với tôi là tôi có hai cái polyp, sẽ chờ xem biopsy như thế nào để quyết định bao nhiêu năm sau tôi phải soi lại. Đến lúc ấy tôi khỏe khoắn hoàn toàn chẳng cảm thấy thuốc mê gì hết, có thể đi đứng và lái xe một mình cũng được. Thế nhưng theo đúng thủ tục, sau 10 phút cho nằm chờ xong cô y tá ra gọi người nhà của tôi vào để chở tôi về.

Hai ngày sau, 1/12 nhà thương Kaiser gởi cho tôi một e-mail. Mở thư ra tôi thấy bác sĩ soi ruột của tôi gởi cho tôi một lá thư nội dung nói rằng cuộc giảo nghiệm cái polyp của tôi cho thấy không có mầm mống ung thư và tôi sẽ cần phải soi ruột lại vào 5 năm tới. Soi ruột kiểu này theo kinh nghiệm cá nhân của tôi lần này chẳng có gì đáng ngại cả. Có lẽ nhờ sự cải tiến nhanh chóng kỹ thuật y khoa. Tôi thấy như thế nếu nhà thương và bác sĩ cho tôi soi ruột mỗi năm một lần cũng chả sao, thấy dễ như ăn bánh vậy, piece of cake!

Ấy thế mà buổi tối hôm ấy có dịp nói chuyện với một người bạn tôi mới nhận ra là trông thì giản dị đấy nhưng xem ra thủ tục soi ruột nó phức tạp và nguy hiểm với một số người. Bạn tôi bị yếu tim. Có một lần anh dự định soi ruột nhưng lại không được hỏi han và thông báo kỹ lưỡng. Hôm anh nhịn ăn tim anh tăng nhịp đập. Rồi vì uống cái thuốc sổ bằng nước có vị mặn ấy nhịp đập của tim tăng lên 140. Trước khi soi ruột bác sĩ nhìn thấy nhịp tim như thế bèn chuyển nhanh anh bạn qua phòng cấp cứu để vô thêm nước biển và thêm chất đường. Cái thuốc sổ làm mất chất potassium và chất đường. Hai chất này lại không được tăng cường vì người ta phải nhịn ăn từ một cho đến hai ngày, tùy theo lịch trình giờ giấc soi ruột được ấn định như thế nào. Nếu thủ tục được thực hiện vào buổi sáng, đương sự chỉ chịu đựng đói meo có một ngày. Nếu thủ tục bắt đầu vào buổi chiều thế là đương sự phải nhịn ăn đến hai ngày. Ăn quen mà phải nhịn mà lại nhịn lâu nữa thì rõ ràng thấy đời là bể khổ ngay tức thì. Rồi nếu cơ thể có phản ứng đối với thuốc men nữa khiến cho đương sự tưởng là có thể chết đi được thì như thế là rõ khổ hoàn toàn! Cho nên đối với tôi có một nơi mà chẳng có bao giờ tôi muốn đến trừ phi bắt buộc là nhà thương và có một người mà chẳng bao giờ tôi muốn gặp, đó là bác sĩ. Phải đến nơi đó và phải gặp người đó y như rằng là mình có vấn đề!

Nguyễn Văn Huy
Dec.03/2011

Friday, December 2, 2011

AIDS

Đã tìm được thuốc chữa AIDS

Các nhà khoa học Ural (LB Nga) đã có một phát minh quan trọng. Họ đã tìm ra được thuốc chữa đại dịch của thế kỷ: bệnh AIDS.

Theo dự kiến, năm 2012 họ sẽ tiến hàng sản xuất quy mô lớn. Hiện nay, loại thuốc được cả loài người chờ đợi này, mang tên “Profital” đang ở giai đoạn cuối cùng là thử nghiệm lâm sàng trên người và tỏ ra vô cùng công hiệu. Các nhà khoa học khiêm tốn cho rằng, thuốc có khả năng giúp con người phòng tránh được nhiễm HIV kéo dài hàng tháng, trang Sbio của Nga cho hay.

Trong quá trình thử nghiệm ban đầu, người ta đã xác định rằng khi dùng thuốc bệnh nhân sẽ tránh được nhiễm virus hàng tháng trời. Để kiểm nghiệm lại những dự đoán của mình, các nhà khoa học đã chọn một nhóm người đã bị nhiễm virus làm suy giảm khả năng miễn dịch và tiến hành điều trị. Dự doán của họ hoàn toàn được khẳng định.

Người ta không phát hiện thấy bất cứ một dấu hiệu nào về sự có mặt của virus sau khi điều trị. Giáo sư Serguei Rodionov, đứng đầu nhóm nghiên cứu tuyên bố: Nhóm của ông đã sẵn sàng triển khai việc sản xuất trên quy mô công nghiệp và bán ra trên thị trường dược phẩm quốc tế.

Chất chủ đạo của thuốc là “Protein anpha” mà các nhà khoa học đã biết từ lâu. Đó là protein do bào thai sản sinh ra. Nhờ tính chất của mình, nó phong toả các phản ứng tự miễn dịch của cơ thể, và tiêu diệt các virus nằm ở bên trong tế bào.

Từ những thành công trong nghiên cứu, các nhà khoa học hy vọng 42 triệu bệnh nhân AIDS trên thế giới sẽ thoát khỏi án tử hình của căn bệnh nan y số 1 của hành tinh, trở lại với cuộc sống bình thường.

Như vậy là, việc sản xuất dược phẩm mới này sẽ được tiến hành trong tháng tới tại Novouralsk. Phòng kiểm nghiệm thuốc đã khởi công xây dựng. Hiện nay, 40 chuyên gia nước ngoài đã đến làm việc tại khu vực giới hạn để triển khai việc lắp ráp thíêt bị, tổ chức dây chuyền sản xuất. Ngoài ra, giáo sư Rodionov cho biết sẽ tuyển lựa hàng chục sinh viên xuất sắc để đào tạo làm việc trong nhà máy. Quỹ tư nhân Skolkovo sẽ cấp học bổng để họ thực tập ở nước ngoài.

Cơ sở sản xuất có diện tích 5.000 mét vuông, áp dụng công nghệ vi mô hiện đại.Mỗi mẻ sản xuất chỉ là 10kg “Profital”. Mỗi gam thuốc sẽ bào chế thành 30.000 liều, nếu tính thành tiền là hơn 8 triệu đôla.

Bảo Châu

Ngụy Văn Thà

Vô đề buồn 5

Kẻ tiểu nhân gọi anh là "ngụy"
Nhưng sự thật có phải thế không ?
Đúng là lời của kẻ bất công
Đem vu vạ cho người quân tử

Ngụy thì phải bán nước hại dân
Ấy vậy mà anh nào làm thế ?
Có những kẻ giả vờ tử tế
Đem tấc biển dâng cả ngoại xâm ...

Có những kẻ luôn sẵn dã tâm
Mồm hòa giải mà tay làm bạc đãi
Đừng có tin Mác – Lê lải nhải …
Chỉ còn đường quét sạch mà thôi !

Trên đời này nhiều kẻ khoe mẽ
Ta anh tài muôn thứ “đỉnh cao”
Ấy vậy mà chạy dài trung cộng
Lấy nghĩa hèn tô đậm hư danh.

Sao không nhướng đôi mày mở rộng
Xem Văn Thà vị quốc vong thân
Có như thế mới hay chân giả
Mới biết đời gian trá làm sao

Xin ông trời mãi tận trên cao
Chứng cho lòng những người làm lính
Chứng cho những vong linh uất hận
Trả cho người tên gọi mến yêu ....

Hãy trả lại tên cho anh -
Những người lính Quốc gia anh dũng !

Người Hà nội
@danlambaovn

Thursday, December 1, 2011

IRAN

Ba tư giông bão‏

Video DEATH TO ENGLAND

Vào chiều tối ngày Thứ Tư, 30 tháng 11, bỗng dưng có những cơn gió thổi mạnh trong vùng Los Angeles, mạnh đến độ làm tắt điện tại Phi trường Quốc tế Los Angeles đến cả tiếng dồng hồ. Đến hôm nay, gió đã giảm cường độ nhưng vẫn làm cho người đi bộ thấy lạnh lẽo. Đấy chẳng qua chỉ là chu kỳ hoạt động của trời đất, có những ngày yên bình thì phải có nhũng ngày giông bão, sau những ngày nắng đẹp là nhũng ngày mưa gió, nhờ thế người ta mói biết quí trọng những gì họ đang có. Cái sự thay đổi này không nhất thiết chỉ giới hạn trong phạm vi thòi tiết mà nó còn biểu lộ trong lãnh vực chính trị, kinh tế và xã hội toàn cầu nữa.

Theo tin tức do các hãng thông tấn loan ra vào ngày 30 tháng 11 năm 2011, Anh quốc vừa ra lệnh cho phái bộ ngoại giao của Iran tại Luân đôn phải rời khỏi nước này trong vòng 48 tiếng đồng hồ. Đồng thời Anh quốc cũng cho lệnh đóng cửa tòa đại sứ của họ tại Tehran. Đây là dấu hiệu chứng tỏ sự căng thẳng ngoại giao giữa Anh và Iran nói riêng và giũa Tây phương và Iran nói chung. Đây là hành động của chính phủ Anh nhằm phản đối việc một nhóm người Ba tư đã xông vào đập phá tòa đại sứ của nước này tại thủ đô Ba tư hôm Thứ Ba, lấy cắp một số tài liệu của sứ quán, đốt cờ Anh và bắt giữ sáu công dân Anh.

Đầu đuôi của sự việc bắt nguồn từ quyết định của chính phủ Anh trong tuần trước về việc chính thức đồng ý trừng phạt kinh tế Ba tư bằng cách phong tỏa các trương mục ngân hàng của nước này tại Anh quốc vói lý do Iran tiếp tục phát triển võ khí hạt nhân.

Theo tập tài liệu dày 1 ngàn trang vừa đươc Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế công bố vào tháng11 thì sau gần 20 năm thu-thập bằng chứng, cơ quan này đã có thể kết-luận là Ba tư đã gần hoàn tất việc chế tạo võ khí nguyên tử. Những gì mà nước này đã từng nói như là việc làm giàu chất uranium chỉ nhắm vào mục đích sản xuất năng lượng và hỏa bình là không đúng. Nếu Ba tư chế được đầu đạn nguyên tử và họ lại có sẵn phi đạn tầm trung như hiện nay thì Do thái và Âu châu sẽ nằm trong mục tiêu hủy diệt đầu tiên của họ. Việc này không phải là điều lo ngại quá đáng mà là hiện thực. Với sự ngoan cố và hiếu chiến của giới lãnh đạo Ba tư hiện thời đây là việc có triển vọng xẩy ra. Ngày hôm qua, chính phủ Iran đã cho phép dân chúng của họ tổ chức một cuộc biểu tình chống Anh quốc tại Tehran. Thế rồi nhóm biểu tình này tiện thể tràn vào tòa đại sứ Anh tại đây và có nhũng hành động phá hoại nghiêm trọng kể trên.

Ở một nước độc tài như Iran, chính phủ kiểm soát nghiêm nhặt các hoạt động của dân chúng. Cho nên cái chuyện dân chúng tụ tập biểu tình như thế và rồi xông vào đốt phá tòa đại sứ và nơi cư ngụ của phái bộ ngoại giao Anh kiểu này đương nhiên là phải có sự đồng ý của nhà cầm quyền Ba tư rồi. Đươc biết nhóm biểu tình này gồm khoảng 50 người mà phần đông là sinh viên được tuyển dụng từ trong các đại học và có liên hệ với tổ chúc quân sự Basij thuộc Vệ binh Cách mạng Ba tư.

Cái viễn ảnh Ba tư có bom nguyên tử và Âu châu, trong đó có Anh sẽ lãnh đạn ăn bom của Ba tư đang sáng tỏ dần ra, đã khiến cho các nước Âu châu đã phải lo ngại từ bấy lâu nay rồi. Tình hình bang giao giữa Anh và Ba tư đã căng thẳng từ cả hai chục năm nay. Sự kiện dân chúng Ba tư xâm nhập trụ sở ngoại giao Anh tại Tehran và tình trạng tiến triển đáng ngại của chương trình nguyên tử Ba tư là giọt nước làm tràn cái ly đã đầy ắp nước là nguyên nhân đưa đến việc cắt đứt bang giao giữa hai nước. Anh quốc có 24 nhân viên ngoại giao đoàn tại Tehran và Ba tư có 18 nhà ngoại giao tại Luân đôn.

Trong tháng qua, có tin là Anh và Hoa kỳ đang chuẩn bị tấn công Iran. Do thái là nước có triển vọng ăn bom của Ba tư khi nước này chế được đầu đạn nguyên tử. Còn nhớ là trước đây Tổng thống Ba tư Mahmoud Ahmadinejad đã từng nói không hề có nạn diệt chủng người Do thái do Đức quốc xã gây ra và ông này muốn xóa bỏ nước Do thái ra khỏi bản đồ thế giới. Với khuôn mặt và thái độ hung hãn cuồng tín như thế và với quyết tâm chế tạo nguyên tử để đạt mục tiêu thống lãnh vùng Trung đông, xóa nhòa Do thái như thế thử hỏi một mai Ba tư thành công trong việc chế tạo bom nguyên tử Do thái không gặp nguy sao cho được.

Các nước Tây phương cứ loay hoay trong việc đòi trừng phạt kinh tế Iran, phong tỏa dầu hỏa, phong tỏa các trương mục ngân hàng của Ba tư và nay đang tính chuyện cắt đứt bang giao đóng cửa sứ quán. Theo chân Anh, Na uy vừa tạm thời đóng cửa tòa đại sứ của họ tại Ba tư. Riêng Đức, Pháp và Hòa lan đã cho triệu hồi đại sứ của họ về nước để tham khảo. Cái hành động của dân chúng Ba tư xông vào tòa đại sứ ngoại quốc đốt phá, hành hung, bắt giữ nhân viên ngoại giao, ăn cắp tài liệu và hô khẩu hiệu như "giết chết Anh quốc" (Death to England) hai hôm vừa rồi khiến cho các nước Tây phương phải lo ngại và có hành động phòng ngừa là phải. Sự việc trên khiến họ nhớ lại một hiện tượng tương tự đã từng xảy ra tại Tehran trước đây. Vào năm 1979 dưới thời Tổng thống Jimmy Carter của Hoa kỳ thanh niên Iran đã xông vào tòa Đại sứ Mỹ tại thủ đô nước này bắt giữ 52 ngườì làm con tin kéo dài 444 ngày. Sự kiện này đã làm cho dân chúng Hoa kỳ bất mãn về sự nhu nhược của Tổng thống Carter dẫn đến sự thất cử của ông ấy và mở đường cho ông Ronald Reagan nhậm chức Tổng thống kế tiếp. Có lẽ Ba tư dù là hung hãn nhưng vẫn biết xem tướng người. Tổng thống Reagan của Cộng hòa là loại diều hâu thứ thật cho nên Iran không dám xem thường. Sau khi Reagan nhậm chức Tổng thống xong, chẳng bao lâu sau, Ba tư đã thả ngay các con tin Hoa kỳ. Sau này, Tổng thống Reagan còn chứng tỏ cho thế giới thấy việc làm và lời nói của ông đi song song. Chính ông đã từng ra lệnh cho phi cơ oanh tạc Hoa kỳ bỏ bom nơi cư ngụ của nhà lãnh đạo Libya Gadhafi khi được tin báo cáo vụ nổ bom tại một phòng trà ở Bá linh bên Đức khiến cho ba binh sĩ Mỹ bị tử thương là do nhân viên của nước ấy chủ mưu.

Nếu cứ ngồi chờ các nước Tây phương có biện pháp thích nghi với Ba tư thì không biết đến bao giờ mói xong và rồi Do thái sẽ là nước lãnh đủ hậu quả trước tiên và lúc đó mọi sự đã trở thành quá trễ. Vì tính cách thực tế, nội các Do thái đã họp và đa số đã đồng ý phải có biện pháp quân sự đối với Iran. Nói cách khác, không quân Do thái sẽ oanh tạc mãnh liệt các cơ sở chế tạo nguyên tử của Ba tư nằm sâu dưới lòng đất. Các nơi này được bao phủ bởi hệ thống vách thép do một nhà khoa học của khối Liên xô cũ giúp xây dựng. Trong tuần qua, có tin cho biết là các tổ chức điệp viên người Ba tư hoạt động giúp thu thập tin tức tình báo cho Tây phương đã bị nhà cầm quyền Ba tư khám phá và bắt nhốt hàng loạt. Chắc chắn những người này đang bị tra tấn dã man để lấy lời khai trước khi họ bị hành hình vì tội phá hoại Iran và phản quốc. Việc đào tạo và cấy người làm gián điệp là việc làm tốn nhiều thời gian, công và của, một việc làm có tính cách trường kỳ và quyết định kết quả thắng bại. Chiến thắng trở nên nhanh chóng và dễ dàng phần lớn là dựa trên tin tức tình báo chính xác thu thập được. Với tình trạng mạng lưới tình báo bị phá vỡ như thế, tin tức thu lượm được trong tương lai sẽ yếu kém đi hay có khi còn bị triệt tiêu nữa. Càng hành động sớm càng dễ có kết quả khả quan. Chính vì thế có tin là vào sau Lễ Giáng sinh này Không quân Do thái sẽ bắt đầu oanh tạc các cơ sở nguyên tử Ba tư. Như thế thì cuối năm nay Iran yên bình sẽ trở thành một Ba tư giông bão. Bề ngoài là một sự thanh bình nhưng không khí chiến tranh khói lửa đã bắt đầu phảng phất bao trùm. Bộ trưởng Quốc phòng Hoa kỳ Leon Panetta nói rằng Do thái không nên áp dụng biện pháp quân sự đối với Ba tư, vì hành động quân sự thường dẫn đến những hậu quả thảm khốc không lường trước và rất đáng tiếc. Đồng minh muốn nói cái gì thì nói, Do thái cứ dựa vào chính họ và tự quyết định vận mạng của mình. Có lẽ biết thế cho nên giới lãnh đạo quân sự Hoa kỳ nói rằng Do thái sẽ chẳng vấn kế Hoa kỳ khi họ ra tay lần này.

Nội cái việc trừng phạt kinh tế Iran không thôi các nước đã không thống nhất hành động. Tây phương đồng ý, nhưng Trung quốc và Nga phản đối. Đến nay xem ra có hai nước là có thái độ dứt khoát vói Ba tư. Anh quốc quyết đinh chính thức trừng phạt kinh tế Iran sau khi biết được nước này gần hoàn thành chương trình chế tạo võ khí nguyên tử và rút toàn bộ đại diện ngoại giao Anh tại Iran về nước và ra lệnh trục xuất phái bộ ngoại giao Iran ra khỏi Anh ngay sau khi tòa đại sứ của họ tại Tehran bị dân chúng ở đây xâm nhập bất hợp pháp. Thái độ này được biểu lộ qua lời phát biểu của Ngoại trưởng Anh William Hague tại Nghị viện Anh:"Cái ý nghĩ là nhà cầm quyền Ba tư đã không thể bảo vệ tòa đại sứ của chúng ta hay cái ý nghĩ là cuộc tấn công vào tòa đại sứ xảy ra được mà không có sự đồng ý ở một mức độ nào đó của chế độ chỉ là điều tưởng tượng kỳ quặc." (The idea that the Iranian authorities could not have protected our embassy or that this assault could have taken place without some degree of regime consent is fanciful.)

Còn về phần Do thái, họ không nói nhiều, chỉ còn chú trọng vào hành động tấn công Iran bằng quân sự nay mai mà thôi. Bộ trưởng Quốc phòng Do thái Ehud Barak đã báo trước:"Chúng tôi tiếp tục đề nghị vói các người bạn của chúng tôi trên thế giới và vói chính chúng tôi rằng sẽ không có việc loại bỏ bất cứ biện pháp nào." Điều này có nghĩa là hành động quân sự nhằm tấn công chương trình nguyên tử của Iran được bao gồm luôn trong đó và có thể đươc thi hành.(We continue to recommend to our friends in the world and to ourselves, not to take any option off the table.)

Chiến tranh là điều bất đắc dĩ, chỉ đem đến tang thương, chết chóc và biệt ly cho nhiều cá nhân và gia đình, thế nhưng có khi khó tránh khỏi. Lãnh đạo mà chỉ nhắm vào việc đạt được tham vọng cá nhân hay quốc gia bất chấp hậu quả thảm khốc xảy ra cho dân lành thì đất nước đúng là gặp vận xui. Người dẫn đường có khi đưa người ta đi lên và cũng có lúc không khéo đưa cả một dân tộc xuống hố. Người hội đủ tư cách cảm nhận hậu quả của chiến tranh và bản chất của chiến tranh không ai khác hơn Tổng thống Hoa kỳ Dwight D. Eisenhower, cũng là một cựu tướng lãnh qua câu nói:"Tôi chán ghét chiến tranh như thể là một chiến binh đã từng trải nghiệm nó mới có thể chán ghét, như thể là một người đã từng có dịp chứng kiến sự tàn bạo, sự vô nghĩa, sự ngu xuẩn của nó."(I hate war as only a soldier who has lived it can, only as one who has seen its brutality, its futility, its stupidity.)

Nguyễn Văn Huy
Dec.01/2011

Wednesday, November 30, 2011

Lifestyle


Câu Chuyện Đời
 
Đời sống Hoa Kỳ

Sau khi trải qua 5 năm trong trại cải tạo học tập của Cộng Sản, vị sĩ quan nọ nạp đơn để xin đi Hoa Kỳ. ông nghe người ta nói nhiều về đời sống dễ dàng ở Hoa Kỳ, trong lòng có rất nhiều kỳ vọng. Thế rồi, ông và gia đình được di dân sang Hoa Kỳ. Ngày đầu tiên đặt chân tới đất Mỹ, tại phi trường ông vào một quán cafeteria chọn một cái bàn trống rồi chờ người hầu bàn tới đưa thực đơn. Chờ mãi không thấy ai tới, rồi ông thấy một bà Mỹ bưng khay đầy đồ ăn ngồi xuống bàn trước mặt và giảng cho ông là ở đây ông phải xếp hàng, tự lấy đồ ăn rồi trả tiền.

Vài năm sau, sau khi gia đình và con cái đã ổn định và thành đạt. Trong một bữa ăn thân mật gia đình và bạn bè, ông nhắc nhở tới kinh nghiệm ngày đầu tiên tới đất Mỹ, ông nói: “Bây giờ tôi mới biết đời sống ở Hoa kỳ ra làm sao! Cuộc đời cũng giống như một quán cafeteria! Chúng ta có thể có đủ mọi thứ với điều kiện chúng ta phải trả một giá. Chúng ta có nhiều cơ hội đưa tới thành công, nhưng thành công đó không phải do ai mang sẵn tới cho chúng ta cả! Chúng ta phải đứng dậy tự lo liệu, tự tạo lấy và gặt hái lấy.”

Người thợ xây cất

Người thợ mộc già nọ làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu lâu năm cho hãng thầu xây cất nọ. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình. Tuy không còn có đồng lương nhưng ông ta muốn nghỉ ngơi để an hưởng tuổi già.

Hãng xây cất cũng vô cùng luyến tiếc là sẽ thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị với ông cố gắng ở lại giúp hãng xây cất một căn nhà chót truớc khi thôi việc. ông ta nhận lời. Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây cất căn nhà với những vật liệu tầm thường kém chọn lọc miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.

Mấy tháng sau, khi căn nhà làm xong, ông đuợc ông chủ hãng mời tới, đưa cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: "Ông đã phục vụ rất tận tụy với hãng nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, hãng xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!"

Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ mộc biết là xây cất căn nhà cho chính mình thì ông ta đã làm việc cẩn thận và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông tự biết và nay thì ông phải sống với căn nhà mà chỉ có riêng ông biết là kém phẩm chất.

Đàn vịt Trời

Vào những mùa đông, chúng ta thường thấy hàng đàn vịt trời bay thành hình chữ V, bay hàng trăm dặm từ Bắc xuống Nam để tìm nơi ấm cúng. Các nhà khoa học đã khám phá rằng những đàn vịt trời đó có những quy luật di chuyển rất đáng cho chúng ta suy gẫm về tinh thần đoàn thể.

1. Mỗi khi con vịt vẫy cánh bay, chúng sẽ tạo ra một luồng gió quyện và tạo ra một hấp lực nâng con vịt bay bên cạnh. Như vậy khi chúng bay theo đội hình chữ V, thì con nọ nương vào hấp lực của con kia, chúng có thể bay nhẹ nhàng hơn và tăng khả năng bay xa hơn gần gấp đôi.

Con người ta cũng vậy, nếu những người có cùng một chí hướng mà biết cách hợp quần thành những đoàn thể hay cộng đồng để nương tựa nhau thì dễ đạt được những mục đích cao cả hơn.

2. Khi một con vịt bị xa rời khỏi đội hình, thì nó sẽ cảm thấy bị đuối sức vì phải tự lực, nên nó lại phải cố gắng bay vào trong đội hình để nương tựa vào hấp lực của những con vịt bay trước.

Nếu chúng ta biết xếp chặt hàng ngũ, không xa rời đoàn thể hay cộng đồng thì sẽ có lợi lớn.

3. Riêng con vịt bay đầu đàn là không được hưởng hấp lực của bạn đồng hành, nên nó rất chóng mỏi mệt. Khi nó mệt thì nó sẽ bay xuống nương vào đội hình và sẽ có con vịt khoẻ mạnh khác bay vào vị trí dẫn đầu, cứ như vậy thay đổi trong suốt ngày baỵ

Trong cộng đồng con người cũng vậy, vai trò lãnh đạo luôn luôn đuợc thay đổi tùy theo tình thế, theo tinh thần dân chủ.

4. Trong khi bay, chúng thường lên tiếng kêu quác quác để thúc dục nhau bay theo kịp một tốc độ.

Trong các đoàn thể, người ta phải biết nhắc nhở nhau để giữ vững tinh thần hay thắt chặt tình đồng đội, Trong quân ngũ, các quân nhân thường lên tiếng đếm hoặc hát để tất cả đoàn đi theo nhịp quân hành.

5. Khi một con vịt bị đau hay bị bắn trọng thương phải rời khỏi đội hình, thì sẽ có hai con vịt đồng hành rời theo để nâng đỡ và bảo vệ. Hai con đó ở bên cạnh con vịt yếu kém cho đến khi tự bay đuợc, hoăc bị rớt chết, thì chúng mới bỏ bay theo đoàn vịt khác.

Chúng ta hãy suy gẫm tới tình đồng loại và những quy luật của đàn vịt trời mà đối xử với nhau trong cùng một cộng đồng hay đoàn thể.

Source internet