Tuesday, January 19, 2021

 Tham chính Nghị viên Elizabeth MacDonough và các nữ phụ tá văn phòng Tham nghị nghị viên Thượng viện đã cứu nền dân chủ Mỹ di tản 3 thùng phiếu cử tri đoàn trong vụ bạo loạn ngày 6 tháng Giêng tại điện Capitol.


Văn phòng Tham nghị nghị viên Thượng viện Hoa Kỳ được thiết lập năm 1935 .Từ dó cho đến nay, có 8 vị trưởng văn phòng, tên gọi là Tham chính nghị viên Thượng viện Hoa Kỳ, không đảng phái, người đầu tiên là Charles Watkins, tại chức 30 năm(1935-1964) và hiện nay là Elizabeth MacDonough, người phụ nữ đầu tiên giữ chức vụ này.( Hạ viện cũng có thiết lập văn phòng Tham nghị dân biểu năm 1927) .

Tham chính Nghị viên Elizabeth MacDonough (hình phải), 54 tuổi, tốt nghiệp Tiến sĩ Luật tại Vermont Law School (JD) năm 1988, làmviệc từ năm 1990 tại Thư viện Thượng viện và phụ tá chủ bút Tập san Ký lục Quốc hội (Congressional Record ) . Năm 2012 Lãnh đạo Đa số Thượng viện khi đó là Harry Reid bổ nhiệm Elizabeth MacDonough thay thế Ông Alan Frumin. Nhiệm vụ của Tham nghị nghị viên Thượng viện Hoa Kỳ(Parliamentarian of the United States Senate) là cố vấn chính thức cho Thượng viện Hoa Kỳ về việc giải thích các quy tắc nội vụ và thủ tục nghị trình Thượng viện, và thường xuyên túc trực cạnh Chủ tịch khối đa số Thượng viện để được tham vấn khi cần, trong mỗi kỳ họp. 

 Về Elizabeth MacDonough,Thượng nghị sĩ Richard Shelby đảng Cọng Hòa, tiểu bang Alabama nhận xét "thông minh, siêng năng ... và cô ấy có tính chính trực". Thượng nghị sĩ John Thune đảng Cọng Hòa, tiểu bang South Dakota nói "cô ấy rất hiểu truyền thống của Thượng viện và hiểu cách Thượng viện vận hành" và Thượng nghị sĩ Mark Warner đảng Dân chủ, tiểu bang Virginia nói “không nghi ngờ gì về khả năng của cô ấy để hiểu các quy tắc và đưa ra quyết định đúng đắn.” (Hình bên: các nữ nhân viên văn phòng Tham chính Thượng viện xách các thùng chứa phiếu bầu của Đại cử tri đoàn vào phòng họp Lưỡng viện Quốc hội ngày 6 tháng 1 năm 2021 trước khi bạo loạn xảy ra)

 Elizabeth MacDonough và các nữ nhân viên của bà, lúc 2.30pm ngày 6 tháng 1, đã bảo vệ số phiếu đại cử tri đoàn chứa đựng trong 3 thùng gỗ gụ với quai da xách,bí mật, cẩn thận và nhanh chóng chuyển chúng đến một địa điểm an toàn khi những kẻ nổi dậy có vũ trang đột nhập vào tòa nhà Capitol âm mưu nhằm lật ngược kết quả của cuộc bầu cử. Thượng nghị sĩ Jeff Merkley, Dân chủ tiểu bang Oregon cho biết hôm đó, các phiếu bầu của Đại cử tri đoàn chứa bên trong 3 thùng phiếu, sẽ bị phá hủy "bởi đám đông", nếu chúng không được cứu cấp kịp thời, di chuyển đến nơi an toàn. Và nếu không được như thế, không rõ tình thế sẽ ra sao.

Sau lệnh giới nghiêm ban hành lúc 6 giờ chiều, an ninh tạm vãn hồi, các Phụ tá Văn phòng Tham chính mang thùng phiếu trở lại phòng họp lưỡng viện quốc hội lúc 7 PM và phiên họp tiếp tục kiểm phiếu, (Click Electoral College Vote Boxes Returned To Capitol để xem)

Để đối chiếu việc này, hãy xem lại Diễn tiến thời gian phiên họp ngày 6 tháng 1 năm 2021, Lưỡng viện Quốc hôi kiểm nhận phiếu cử tri đoàn, chứng nhận ứng cử viên đắc cử Tổng thống trong cuộc bầu cử ngay 3 tháng 11 năm 2020 và đám bạo loạn tấn công:
( 12 giờ trưa - TT.Trump kêu gọi những người biểu tinh tiến đến điện Capitol để phản đối bầu cử gian lận)
1 giờ chiêù - Quốc hội Lưỡng viện khai mạc phiên họp.
1.30 PM - Các ủng hộ viên TT Trump kéo đến bên ngoài điện Capitol 
2.15 PM - Đám bạo loạn phá cửa, xông vào phòng họp Quốc hội. 
2.30 PM - Cảnh sát bảo vệ trụ sở Quốc hội đụng độ nhóm biểu tình ngay trong trụ sở quốc hội. 
2.38 PM - Một người được đưa ra khỏi trụ sở bằng cáng cứu thương.
2.45 PM - Đám bạo loạn xông vào văn phòng Thượng viện.
3.05 PM - Thị trưởng D.C và Chủ tịch Hạ viện kêu gọi Vệ binh quốc gia đến điện Capitol.
4.PM - Một ngòi nổ được tìm thấy chung quanh khu vực trụ sở.
4.05 PM - Tổng thống đắc cử Joe Biden yêu cầu TT đương nhiệm Donald Trump lên TV kêu gọi 
và dập tắt ngay tình trạng bất ổn.
4.30 PM - TT.Trump kêu gọi đám đông bạo loạn “Go home” và "Stop the steal"
5.40 PM - An ninh thắt chặt trụ sở Quốc hội.
6. PM - Lệnh giới nghiêm ban hành và có hiệu quả.
7.05 PM - Twitter đóng account của Trump.
9 PM - Lưỡng viện Quốc hội tái nhóm.
4.30 AM - Ngày 07.1 kiểm phiếu : 
- Joe Biden được 306 phiếu cử tri đoàn .
- Donald Trump được 232           -        
Quốc hội tuyên bố ứng cử viên Tổng thống Joe Biden đắc cử nhiệm kỳ 2020-2024 và trở thành vị Tổng thống thứ 46 của ngước Mỹ.

Cũng nên biết về thùng đựng phiếu cử tri đoàn từ thế kỷ 19 đến nay, thông thường các thùng phiếu bằng gỗ gụ được khảm bằng da này có kích cỡ : chiều ngang: 9 inch (22,9 cm) chiều dài: 18 inch (45,7 cm) chiều sâu: 10 inch (25,4 cm). Click để xem hình, thùng phiếu, Mahogany boxes năm 1969 xác nhận Richard Nixon đắc cử Tổng thống,thời Ô.Floyd Riddick giữ chức Tham chính nghị viên)

 Nhà sử học của Thượng viện Donald A. Ritchie mô tả ngày thiêng liêng 4 năm 1 lần, như ngày 06 tháng 1 năm 2021 vừa qua, như sau : Vào ngày diễn ra phiên họp chung, các Thượng nghị sĩ sẽ xếp hàng. Các chàng trai sẽ đi đầu tiên, xách theo các thùng phiếu, với Tham chánh Nghị viên của Thượng viện và viên Trung sĩ súng trong tay theo sau họ, tiếp theo là Phó tổng thống và các lãnh đạo đa số và thiểu số, và tất cả các Thượng nghị sĩ.(Hình phải : Các phụ tá của văn phòng Tham chính Thượng viện mang theo các thùng phiếu của Đại cử tri đoàn dẫn các thượng nghị sĩ vào văn phòng của Hạ viện vào ngày 6 tháng 1 năm 2017).

 Bốn năm một lần đó, năm nay lại rơi vào ngày 6 tháng 1 và thay vì các chàng trai, thì lại là các cô gái, đã cứu nền dân chủ Hoa Kỳ và vì lý do an ninh, Elizabeth MacDonough cùng các nữ phụ tá của bà, kín tiếng trong việc này.
 
Mọi chuyện xem như đã xong. Ngày mai trời lại sáng. Nền dân chủ tiếp tục tiến bước và nước Mỹ mạnh mẽ vươn lên.
 
Ngày mai 20 tháng 1 năm 2021, lễ Tuyên thệ nhậm chức của vị Tổng Thống Mỹ thứ 46, nhiệm kỳ 4 năm 2020-2024, tưởng cũng nên ghi lại thành tích xuất sắc của nhóm phụ tá Văn phòng Tham chính Nghị viên Thượng viện nêu trên, như là kỳ tích lịch sử trong việc thực thi và bảo vệ nền Dân chủ, bảo đảm đạo đức công dân Mỹ vậy.( Xem TT Trump nói lời từ nhiệm hôm nay)

Hoang Dung
(viết theo các tài liệu trên internet, dẫn trong các insert links)

Saturday, January 9, 2021

FLAGS OF HATE - CỪU HẬN CHI KỲ

Trong danh từ Cờ hoc(vexillology) có chữ Flags of hate, chỉ những, hoăc bất cứ lá cờ nào, nếu xử dụng không đúng mục đích, hợp thời, đúng chỗ, sẽ mất tác dụng, gây nên hận thù cùng có thể bị quy kết bất lợi.

Trong cuộc bạo loạn vừa qua tại trụ sở Quốc hội Hoa kỳ, tiếc thay lại có cả quốc kỳ Ấn Độ, Georgia, Việt Nam Cọng Hòa...được thấy trong đoàn biểu tình. Đây là một điều rất đáng tiếc.
Quốc kỳ là linh hồn đất nước, là niềm hãnh diện của công dân, thế nhưng, nếu thiếu ý thức xử dụng, thì hậu quả trái ngược.
Kinh nghiệm xử dụng Cờ Vàng tham gia biểu tình ngày 06 tháng Giêng vừa qua là điều bất cập, cần nghiêm chỉnh xem xét lại để tự hậu, không còn xảy ra.

Mong Bà Con Cô Bác lưu ý. 

Đọc thêm :  Quốc Kỳ Việt Nam


*

Giải mã các lá cờ và biểu ngữ được nhìn thấy trong cuộc bạo loạn tại Điện Capitol

 Xem video: Trump Supporters Crowd Around Capitol Building for Hours


Nhiều người trong đám đông cuồng bạo xông vào Điện Capitol Hoa Kỳ ngày hôm qua (Jan.01)đã trang bị loại vũ khí di động và mạnh mẽ: một lá cờ. Cũng có thêm các biểu ngữ bầu cử lớn, cờ trận từ thời Nội chiến Hoa Kỳ, pháo sáng tân Quốc xã, các biểu tượng Cơ đốc giáo, và rải rác các lá cờ quốc gia và tiểu bang. Nhìn một cách tổng thể, chúng giống như một tấm chắn ý thức hệ xoắn lại cho những người tin rằng cuộc bầu cử Hoa Kỳ đã bị đánh cắp khỏi tay tổng thống đương nhiệm Donald Trump.

 Trong số các lá cờ được diễu hành xung quanh trụ sở của cơ quan lập pháp Hoa Kỳ, về cơ bản, phản cảm nhất là cờ của Nam quân trong Nội chiến Hoa Ky(1861-1865). Các nhà sử học chỉ ra rằng “Thập tự phương Nam” chưa từng được diễu hành công khai bên trong Điện Capitol trước đây, đã được sử dụng rộng rãi bởi những người theo chủ nghĩa thượng tôn da trắng như một hình ảnh thù hận. Antaeus Edelsohn, một sinh viên ngành luật của Đại học Richmond và là một người yêu mến môn Cờ học(vexillology) cho biết: “Đó là một sự sỉ nhục hoàn toàn đối với chính phủ liên bang".

 Edelsohn cho biết, biểu tượng bao gồm cây thánh giá của Thánh Andrew với 11 ngôi sao được thiết kế để xác định các binh sĩ của Liên quân miền Nam qua sương mù và thuốc súng trên chiến trường. “Mục tiêu của nó đặc biệt là đối mặt và nói rằng‘ chúng tôi chống lại Hoa Kỳ; chúng tôi chống đối liên minh. "

 Laura Scofield, một nhà thiết kế đồ họa và là thành viên của Hiệp hội Cờ học Bắc Mỹ, cho rằng cờ “về cơ bản là tạo tác hiệu quả cao nhất từng được thiết kế”. Cô giải thích, các dấu đồ họa ngay lập tức đạt được sức nặng cảm xúc khi được tô điểm trên vải. Scofield nói: “Chúng có hiệu quả cao vì chúng bộc lộ được căn cước, màu cờ sắc áo “. Hiệu quả hơn tín hiệu carton, cờ là lực hút nam châm. Chúng truyền tải các khái niệm đặc biệt nhanh chóng khi được phất lên cao. " Điều này tác động đến cuộc biểu tình thậm chí còn lớn hơn, thống nhất hơn,đằng sau mục đích khởi xướng.

Xem xét cảnh tượng, nhà hoạt động nghệ thuật Mirko Ilić thừa nhận một số biểu tượng tân Quốc xã trong đám đông. Là người phụ trách Dự án Khoan dung và là một học giả về biểu tượng của chủ nghĩa tối cao da trắng, ông nói rằng việc xem tình trạng lộn xộn trên Điện Capitol cảm thấy hơi giống như một bữa tiệc thác loạn. Đó là chuyện như đã xảy ra ở Nam Tư,” Ilić, người sinh ra tại nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa này trước đây lưu ý. Những người theo chủ nghĩa tối cao da trắng bám vào biểu tượng phát xít của quân đội Hitler đã chứng minh rằng hiệu quả của những lá cờ,có thể phát huy như thế nào, khi được nhìn thấy hàng loạt, ông giải thích.

 “Theo quan điểm của tôi, nhãn hiệu thực sự được phát minh ra bởi Đức Quốc xã. Đó là một thiết kế hoàn hảo, ”Ilić nói.“ Bây giờ chúng ta phải cảnh giác với những biểu tượng này vì chúng giống được đánh cắp. Sau này, bạn có thể thấy ”.

 Chúng tôi đã tìm hiểu sâu hơn về mảng cờ thấy được trên AFP của Roberto Schmidt, mà chúng tôi có được nhờ công ty phim ảnh Getty Pictures.

Và đó chỉ là một mẫu nhỏ của các lá cờ được trương lên. Để biết thêm chi tiết về những gì chúng tôi phát hiện trong tin bài về cuộc nổi dậy, hãy đọc tiếp.

Để thông tin ra nước ngoài được quảng bá một cách ngắn gọn, bất hủ của Trump trong bài phát biểu nhậm chức năm 2016, đã được truyền đi bởi một nhóm ”những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng và các nhà hoạt động cực hữu do nhà bình luận chính trị 22 năm trước là Nick Fuentes dẫn đầu. Họ thành lập là "Groypers" hoặc "America First boys" cờ AF như bên phải .

 - Cờ Betsy Ross (1776)

Là phiên bản đầu tiên của quốc kỳ Hoa Kỳ, với một vòng tròn gồm 13 ngôi sao trong góc trên cờ, đại diện cho các thuộc địa đã chiến đấu giành độc lập trong cuộc Cách mạng Hoa Kỳ. Mặc dù không hoàn toàn là một hình ảnh theo chủ nghĩa tối cao của người da trắng, nó đã được một số nhóm cực đoan sử dụng như một biểu tượng của một nước Mỹ truyền thống hơn.

 - Calvin đi tiểu trên Biden

Lá cờ này được thiết kế riêng từ một tấm đề can bao gồm một phiên bản bị sai lệch của nhân vật Calvin, từ bản phác thảo Calvin- Hobbes của Invoice Watterson.

 - Cờ Come and Take It (1835)

Là biểu tượng thách thức của nhóm người Texas chống lại lực lượng Mexico vào năm 1835, lá cờ kết hợp khẩu hiệu đã được các nhà hoạt động quyền sử dụng súng, những người ủng hộ quyền phá thai, những người yêu thích cần sa và thậm chí cả McDonald’s đồng ý. Tuy nhiên, cụm từ này ban đầu là một trận chiến đấu giành độc lập của người Texas.

 - Culpeper Minutemen (1775)

Lá cờ này đã được sử dụng bởi dân quân trên khắp thành phố Culpeper tại Virginia, trong dòng chảy cách mạng Hoa Kỳ, và lực lượng bán quân sự này xem như là danh tính của họ. Cờ rắn đuôi chuông của nhóm có các cụm từ “Tự do hay là chết” và “Đừng dẫm lên tôi”.

 - Cờ Gadsen (1777)

Lá cờ vàng, với một con rắn rung chuông cuộn và cụm từ "Đừng giẫm lên tôi", có nguồn gốc từ trước Cách mạng Mỹ, tuy nhiên cách đây không lâu đã được sử dụng bởi phong trào kỷ niệm trà (được Trump mời vào tòa Bạch Ốc, nhưng họ từ chối) liên quan đến cầu  thủ Alex Morgan của đội bóng túc cầu nữ tại Mỹ và thậm chí trong các hoạt động thể thao xây dựng thương hiệu . Giờ đây, lá cờ có xu hướng tượng trưng cho sự phản đối các hạn chế và sự đàn áp của chính quyền.

 - Ichthys

Biểu tượng này, được sử dụng bởi những người theo đạo Cơ đốc lịch sử, đã được một số nhóm bảo thủ ủng hộ Trump áp dụng. (Một số người biểu tình cũng giương cao một lá cờ cướp biển Trumpian với các cụm từ “Chúa Giê-su là Đấng cứu thế của tôi, Trump là Tổng thống của tôi.”)

 - QAnon

Những lá cờ có chữ hoa Q là biểu tượng của những người tin theo thuyết âm mưu cực hữu bị mất uy tín, rằng một nhóm những người sùng bái Ma quỷ đang âm mưu hạ bệ Donald Trump.

 - Cờ Cộng hòa Kekistan(Repubic of Kekistan flag)

Lá cờ này xuất hiện lần đầu tiên vào năm 2017 của 4Chan(mạng internet dấu tên), như một biểu tượng cho giáo phái tôn thờ Kek,vị thần bóng tối theo truyền thuyết Ai Cập.

 - Cờ hiệu Hải quân Nam Carolina (1778)(South Carolina Navy ensign(1778)

Được sử dụng bởi các hạm đội hải quân Nam Carolina trong dòng Cách mạng Mỹ và Tranh chấp Dân sự, nó kết hợp một con rắn đuôi chuông đối lập với trật tự 13 sọc.

 - Cờ dừng ăn cắp(Cease the steal flag)

Lá cờ này lựa chọn trận chiến cho thuyết âm mưu của cánh hữu đưa ra giả thuyết rằng đã có gian lận trong quá trình bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2020.

- Cờ dòng xanh gầy(Skinny blue line flag(1922)

Đối với một số người, lá cờ Hoa Kỳ màu đen và trắng với một đường màu xanh lam qua trung tâm là biểu tượng của sự đoàn kết của cảnh sát. Tuy nhiên, nó cũng đã được dương lên bởi những người theo chủ nghĩa tối cao da trắng tại các cuộc tụ họp giống như cuộc biểu tình “Đoàn kết chặt chẻ” năm 2017 ở Charlottesville.

 - Cờ ba phần trăm (2008)(Three Percenters flag(2008)

Ba phần trăm là một phe (đảng) liên hợp Mỹ-Canada được Liên đoàn Chống phỉ báng mô tả là “những kẻ cực đoan chống chính phủ, là một phần của phong trào dân quân”. Danh tính của họ bắt nguồn từ tuyên bố chưa được chứng minh rằng chỉ có 3% cá nhân chiến đấu cho độc lập trong cuộc Cách mạng Hoa Kỳ. Cờ của họ rất giống cờ Betsy Ross, với III (chữ số La Mã cho 3) ở giữa vòng tròn các ngôi sao.

 - Biểu ngữ Trump 2020(Trump 2020 banners)

Trong nhiều biểu ngữ thuộc các chiến dịch tranh cử 
của Trump, về cơ bản là lá cờ được nhìn thấy nhiều nhất ở lối vào của Điện Capitol Hoa Kỳ trong ngày bạo loạn mồng 6 tháng Giêng. Một số người biểu tình cũng đã giơ cao lá cờ Trump 2024, ám chỉ đề xuất của Trump rằng ông có thể tranh cử một lần nữa vào năm 2024

 - Cờ Trump Rambo (Trump Rambo flag)

"Không một người đàn ông, không một cô gái nào, không một ngườì cọng sản nào có thể làm anh ấy khớp." Thần tượng hóa Trump hào nhoáng trong vai cựu chiến binh Việt Nam John Rambo, từ nhượng quyền thương mại phim do Sylvester Stallone thủ vai chính và lá cờ này là tiêu chuẩn cố định tại các cuộc biểu tình của Trump trong chiến dịch tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ.

 - Giải phóng Kraken(Unleash the Kraken)


Dấu chỉ về lời đe dọa của Sidney Powell, một thành 
viên trong nhóm pháp lý được Trump ủy quyền phản đối kết quả của cuộc bầu cử Hoa Kỳ 2020. Sidney đã trích dẫn một câu đối thoại trong bộ phim “Xung đột của các Titan”, nơi Zeus ra lệnh cho một con mực khổng lồ quái dị tiêu diệt thị trấn Argo.

 - Cờ Mỹ sai cách(The wrong way up American flag)

Bộ luật Cờ Hoa Kỳ quy định rằng điều này chỉ có thể được sử dụng trong các trường hợp gặp "đau khổ nghiêm trọng và nguy hiểm quá mức đến tính mạng, tài sản."

 - Lá cờ chung của Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ (1939)(US Marine Corps commonplace flag(1939)

Một số người biểu tình treo cờ hiệu màu tím của Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ. Đa số các cựu chiến binh hải quân đã bỏ phiếu cho Trump, tuy nhiên danh tiếng của ông trong số những nhân viên trẻ trung, năng động đã giảm trong kỳ bầu cử vừa qua, dựa trên một cuộc thăm dò gần đây.

 -  VDare / Lion Guards of Trump (2016)

Đó là biểu ngữ của một trang web chống nhập cư của nhà báo Peter Brimelow một người gốc Anh. Đặc trưng của nhóm Sư tử bảo vệ Trump được bắt nguồn từ một câu nói của Benito Mussolini mà Trump đã tuýt vào năm 2016. Nó cũng được sử dụng bởi Lion Guard, một nhóm dân sự được định hình để bảo vệ Trump và những người ủng hộ ông.

 - Cờ chiến đấu đồng phạm Virginia (1861)-(Virginia accomplice battle flag (1861)

Cờ hiệu chiến đấu này được quân đội của tướng Robert 
E. Lee, sử dụng lần đầu tiên ở miền bắc Virginia thường bị nhầm lẫn với lá cờ chính thức của Liên minh ủng hộ chế độ nô lệ .Phong trào Ku Klux Klan bắt đầu sử dụng cờ này như một biểu tượng trong những năm 1920-1950(Forties). Tiểu bang Mississippi trước dây dùng lá cờ này, nhưng nay đã có cờ mới khác(2020).

     Các cờ linh tinh khác(Míscellaneous flag)

 - LGBTQ + và hoan lạc kỳ(LGBTQ+and pleasure flags)

"Những người đồng tính ủng hộ Trump" xuất hiện trên
Điện Capitol. Bất kể tổng thống có khá nhiều cuộc công kích chống lại LGBTQ +, sự ủng hộ của người đồng tính đối với chương trình nghị sự của Đảng Cộng hòa đã tăng gấp đôi từ năm 2016 đến năm 2020.

 - Cờ quốc gia(Nation flags)

Cờ của Canada, Cuba, Georgia, Ấn Độ, Israel, Hàn Quốc và Việt Nam Cọng Hòa dương cao trong đám đông, đã được chú ý. Không rõ tại sao những lá cờ này lại xuất hiện, dù vẫn biết rằng nhiều đội dân quân và chủ nghĩa tối cao da trắng hiện nay đã quảng bá trên toàn thế giới. Ví dụ, sự hiện diện của quốc kỳ Canada có thể là kết quả của nhóm dân tộc chủ nghĩa da trắng mà Proud Boys được thành lập bởi một người Canada.

 - Cờ tiểu bang( State flags)

Một số lá cờ của tiểu bang Georgia, Maryland, Texas đã được trương lên. Có thể có một số nhầm lẫn liên quan đến quốc kỳ chính thức của tiểu bang Georgia ( Mỹ), và cờ của nước Cộng hòa Georgia(ở vùng phía Tây châu Á, hình phải) cũng được tìm thấy trên hiện trường.

 Hoang Dung

 Chuyển ngữ và phụ chú thêm các lá cờ, từ : VEXILLOLOGY OF HATE

Decoding the flags and banners seen at the Capitol Hill insurrection By Anne Quito & Amanda Shendruk- January 7, 2021



Friday, January 8, 2021

NHỮNG BỨC HÌNH VỀ NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ CỨU NHỮNG THÙNG PHIẾU NÀY ĐƯỢC GHI VÀO SÁCH LỊCH SỬ.

Cuộc họp của Thượng và Hạ viện tại Tòa nhà Quốc hội ngày hôm qua, 6 tháng Giêng, lẽ ra chỉ là một nghi thức. Trong bất kỳ quá trình bầu cử Tổng Thống nào khác, Quốc hội họp trước ngày nhậm chức của Tổng thống tiếp theo của Hoa Kỳ để kiểm phiếu đại cử tri và xác nhận chiến thắng của người thắng cử.

Nhưng ngày hôm qua, điều đó đã không diễn ra như thường lệ. Không chỉ việc xác nhận Tổng thống đắc cử Joe Biden bị phản đối bởi một số thành viên Quốc hội, mà quá trình xác nhận đã bị gián đoạn bởi các đồng minh của Trump, những người đã vi phạm và phá hoại Điện Capitol.

Trong số các bức ảnh chụp "những người yêu nước", khi những kẻ bạo loạn đang tự gọi mình, nằm dài ở bàn làm việc của Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi, ngồi vào vị trí của Phó tổng thống tầng trên Thượng viện, phá vỡ cửa sổ và cửa ra vào, và trèo lên các bức tượng trong Statuary Hall, tại đây cũng là nơi những bức ảnh chụp các phụ tá (của các dân biểu, nghị sĩ)tại Thượng viện đã vận chuyển các hòm(thùng) phiếu bầu cử quan trọng ra khỏi Điện Capitol trước khi những kẻ bạo loạn có cơ hội lấy được lá phiếu (cử tri đoàn) trong nỗ lực lật đổ cuộc bầu cử năm 2020.

Một bức ảnh chụp hai nữ phụ tá, mỗi người xách một bên, một trong những hòm phiếu có hằng thế kỷ, bình tĩnh hộ tống số phận của Hoa Kỳ ra khỏi Điện Capitol, trong khi nơi này đang bị bao vây, đã lan truyền mạnh mẽ, với nhiều người suy đoán rằng nếu các phụ tá này không suy nghĩ nhanh chóng để làm vậy, những chiếc hòm lịch sử và lá phiếu bầu cử có thể đã bị đốt cháy.

Theo truyền thống, các hòm phiếu, mỗi hòm chứa đầy các phiếu đại cử tri từ 50 tiểu bang, được chuyển đến Thượng viện trong quá trình xác nhận khi kết thúc mỗi lần bầu cử Tổng Thống. Chúng được mở ra, các phiếu bầu được kiểm bởi Phó tổng thống và người chiến thắng trong cuộc bầu cử chính thức được tuyên bố.

Nếu những kẻ bạo loạn, với mục đích chứng minh cuộc bầu cử là gian lận, lừa dối hoặc thực sự kết thúc với chiến thắng của Trump, để có thể bảo vệ những chiếc hòm này, thật khó để tưởng tượng những hỗn loạn gì có thể xảy ra sau đó.

Các phụ tá tại Thượng Viện bảo đảm rằng họ tiếp tục làm công việc của mình trong hoàn cảnh an ninh bị xâm phạm , nên đã cứu vãn được tiến trình dân chủ của Mỹ.

Do những hành động và sự bình tĩnh của họ, nhiều người trên mạng xã hội đang gọi họ là những anh hùng thực sự, đã chiến thắng trong ngày đen tối này, trong lịch sử nước Mỹ.

Tôi thích bức ảnh này " một người dùng Twitter viết." Những phụ nữ trẻ, lanh trí, chu đáo đang làm phụ tá tại Thượng viện, có lẽ không già hơn tôi nhiều, mang theo phiếu đại cử tri khỏi tầng trên Thượng viện trong khi đang bị bao vây. "

Có một số phụ tá khác ngoài hai người phụ nữ được chụp trong hình, cũng là một phần của cuộc chạy trốn, cứu nước Cộng hòa, và chúng tôi cảm ơn tất cả các phụ tá tham gia vào việc đem hòm phiếu đại cử tri ra khỏi Điện Capitol vì lòng dũng cảm và hành động cấp thời của họ.

Cho dù đất nước vẫn đang quay cuồng với những gì đã xảy ra ngày hôm qua, quá trình xác nhận đã có thể hoàn thành vào đêm qua, và Joe Biden và Kamala Harris sẽ được tuyên thệ nhậm chức chức vào ngày 20 tháng Giêng.

Nhờ các vị phụ tá ở Thượng viện đó, nền Dân chủ Hoa Kỳ tiếp tục tiến lên.

Hoang Dung

Chuyển ngữ từ " The Photos of These Women Saving the Ballot Boxes Belong in History Books" của Olivia Harvey - Thu, January 7, 2021, 10:27 AM EST


Chú thích : Làm việc trong trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ, có 2 loại nhân viên là employee( nhân viên) và aide(phụ tá các dân biểu, nghị sĩ) . Bài viết của Olivia Harvey chỉ dùng 1 chữ aide khi viết những người này, đã chuyển tải các hòm phiếu đến nơi an toàn.

Sunday, December 27, 2020

Cô Giáo Miền Nam, Học Trò Miền Bắc 

Hơn 30 năm sau, họ mới gặp lại nhau trên đất Hợp Chủng Quốc. Cô giáo nay đã già. Học trò cũng không còn trẻ nữa. Cô dĩ nhiên không nhận ra trò, nhưng trò đã nhận ra cô. Và cô giáo Oanh bỗng nhớ lại tất cả những ngày giờ tai hoạ.

...

- Các đằng ấy ơi, cho tớ chơi với!

Con nhỏ cố nở nụ cười thân thiện nhất năn nỉ ba đứa bạn khác cùng lớp đang đánh đũa trước sân. Một đứa đang định tung trái banh lên, bỗng dừng lại, che miệng cười khúc khích.

- Đằng ấy? Hí! Hí!

Đứa kia chanh chua hơn:

- Ậy, tụi “tớ” chơi dở lắm, không dám chơi với “đằng ấy” đâu.

Cả bọn cùng cười xòa sau câu đùa của đồng bọn. Đứa thứ ba có vẻ biết điều hơn một chút:

-Tụi tao chơi gần hết bàn rồi, để mai rồi mày chơi chung nghe.

Con nhỏ buồn rầu quay lại. Nó biết con kia chỉ nói cho có lệ mà thôi. Ngày mai tụi nó sẽ nói những câu tương tự, hay cũng kiếm những cớ khác để từ chối không muốn cho nó chơi chung. Đây không phải là lần đầu tôi chứng kiến những đứa học trò trong lớp đồng lõa nhau cô lập Vân. Nó là đứa học sinh miền Bắc đầu tiên trong lớp tôi của niên khóa 1976/77.

Nhớ lại sau hôm khai giảng niên khóa mới được hai ngày, tôi đã giật mình lo lắng khi bỗng nhiên bị gọi lên phòng Giám Hiệu có chuyện cần! Chuyện gì? Đối với tình hình bây giờ, bị gọi lên văn phòng riêng rẻ như lúc này là một dấu hiệu không tốt. Nhưng sau khi “tự kiểm điểm”, tôi thấy mình không phạm điều gì sai nên cũng yên tâm đôi chút.

Mụ hiệu trưởng đón tôi niềm nở hơn mọi ngày. Thấy tôi đi vào, một người đàn ông trong trang phục bộ đội với cái nón cối trên bàn ngừng tay vấn thuốc đứng dậy chào. “Đồng chí” Trần Bình, theo lời giới thiệu, là một cán bộ cao cấp từ Hà Nội đang trong thời gian công tác dài hạn tại thành phố Hồ Chí Minh. Vân là con gái ông ta. Con bé hôm đó mặc áo bà ba trắng, quần satin đen, tóc dài và rậm kẹp lại gọn gàng phía sau … Nhìn Vân lễ phép chào, tôi bỗng nghe bỗng nghe một chút xót xa. Quả là một xưởng đúc tuyệt vời! Con nhỏ trông không khác chi một cô cán bộ tí hon. Màu sắc duy nhất trên người con bé là đôi dép rỗ màu vàng nhạt. Đôi dép vẫn còn mới lắm.

Tôi dắt Vân về lớp và xếp ngồi bàn đầu để có thể dễ dàng “chú ý giúp đỡ” như lời cha nó ân cần nhắn nhủ. Bỏ qua những gì bên ngoài, nó cũng khá xinh xắn. Gương mặt bầu bĩnh tuy hơi đen, nói thưa lễ độ. Tuy chán ghét mụ hiệu trưởng đến thậm tệ, không chút cảm tình với người đàn ông trong bộ quân phục chuyên chính màu xanh ấy, tôi vẫn không thấy có lý do gì để ghét bỏ Vân.

Nhưng, bốn mươi mấy học sinh trong lớp tôi lại không nghĩ như vậy. Những ánh mắt kỳ thị ngày càng rõ rệt. Những mái đầu xanh tụm năm tụm ba xì xầm bàn tán. Tôi nghe rõ một lần chúng gọi Vân là “con bộ đội”, kháo nhau “Coi chừng nó cho mày đi học tập cải tạo đó!” v.v và vv…Vì thế mà đã gần tháng, con bé vẫn chưa hội nhập vào chúng bạn, mặc dù nó cũng cố gắng lắm. Tôi tội nghiệp giùm Vân, nhưng cũng không trách được lũ học trò còn lại. Xã hội và hoàn cảnh đã gieo vào đầu óc lũ trẻ thơ ngây những tư tưởng nghi kỵ, oán ghét tất cả những người đã trực tiếp, hay có liên hệ đến sự mất mát trong gia đình chúng. Tôi biết trong lớp có đứa cha là lính Cộng Hòa đã hy sinh đền nợ nước. Một số khác là con em của sĩ quan hay công chức dưới chế độ Sai gon cũ đang bị đi học tập cải tạo tại một vùng hoang vu nào đó, chưa rõ ngày về.

Anh Hai tôi là Đại Úy Biệt Động Quân, cũng khăn gói quả mướp theo lời nửa dụ dỗ nửa đe dọa của chính quyền nay đã hơn một năm. Tin tức duy nhất nhận được là vài lá thư gởi về mà địa chỉ là một hòm thư vô nghĩa. Lá thơ theo một khuôn mẫu nhất định như trăm ngàn cái khác, trấn an và động viên gia đình tham gia lao động, triệt để thi hành chính sách của nhà nước. Chị dâu tôi mòn mỏi trông chờ. Quỹ gia đình thu hẹp, chị phải dấn thân ra chợ trời chụp giựt, tráo trở để kiếm tiền nuôi ba đứa con. Những lúc tôi sang thăm cháu là dịp chị mở bầu tâm sự. Chị nguyền rủa, oán than không tiếc lời với thời thế đảo diên sâu bọ làm người … ngay trước bọn nhỏ.

Cha mẹ đã vậy, con cái cũng dễ dàng ảnh hưởng. Người lớn oán người lớn, thì trẻ con cũng …ghét trẻ con. Dĩ nhiên những mái đầu thơ chưa đủ trí khôn để hiểu thế nào là độc tài, là đảng trị, là mất mát tự do … Đầu óc lũ trẻ như những trang giấy trắng mà lớp cha anh đã vô tình quệt vào một vết đen thù ghét, tị hiềm.

Tôi không ghét Vân như học trò tôi. Trái lại là khác. Tôi biết nó đang bị cô lập và lạc loài giữa một môi trường xa lạ. Nhưng mỗi lần nhìn Vân, tôi không khỏi liên tưởng tới mụ hiệu trưởng hợm hĩnh, lúc nào cũng rình rập các giáo viên. Mụ cũng đi làm bằng áo bà ba trắng, quần satin đen khuôn mẩu đó, ngồi bắt chân lên ghế salon trong văn phòng say sửa giảng chủ nghĩa Mác-Lê. Tôi cũng thấy qua con bé, cha nó hôm gặp mặt. Mặc dù ông ta vẫn lịch sự và nhũn nhặn, tôi cũng không khỏi mang tư tưởng đây là người đã cướp đi tất cả tự do của toàn miền nam, trong đó có tôi. Không chừng ông ta đã đối diện với anh tôi trong một trận chiến nào đó.

Vân học thua kém chúng bạn rõ ràng. Những môn phải học thuộc lòng, con bé tương đối chu toàn một cách chăm chỉ. Nhưng về toán số thì thật bết bát. Những bài toán đố đơn giản với trình độ học sinh lớp bốn cũng khiến con bé ngồi cắn bút. Tôi cũng không rõ ngoài Bắc nó đã học lớp mấy, nên khi lên gặp mụ hiệu trưởng, tưởng là sẽ tìm hiểu thêm trình độ con bé để xếp lớp cho đúng. Ai ngờ mụ trừng mắt nhìn tôi:

- Chị bảo sao? Vân mà kém toán ư? Vô lý thật. Nó là học sinh tiên tiến, và xong lớp hai ở Hà Nội rồi. Chị cũng biết trung học ở miền Bắc ưu việt chỉ 10 năm thôi là đã tương đương với lớp 12 trong này rồi (mụ hãnh diện). Nếu cứ học ngoài ấy, nó lên lớp ba, là phải bằng… lớp năm trong này cơ đấy. Tôi xếp nó vào lớp bốn của chị để thử, rồi tính sau…

Mụ ngừng một chút lấy hơi, rồi tiếp:

- Chị có theo đúng chương trình không? Tôi muốn xem lại giáo án của chị.

Trời ơi lý luận như mụ thật là độc đáo. Bỏ qua trình độ của hai học sinh tốt nghiệp hệ 10 năm và 12 năm. Nhưng nói một học sinh lớp hai miền Bắc đã tương đương với lớp bốn trong Nam, thì tôi cũng đành chịu. Cơn tức giận trào lên, tôi định cãi. Nhưng câu cuối cùng của mụ làm tôi chột dạ, ngậm bồ hòn nuốt xuống. Nói thêm với người đàn bà này chỉ vô ích. Không chừng mụ lại ghép cho tôi tội phản động, bài bác chế độ … thì mất việc. Đối với hoàn cảnh hiện nay, mất việc là không lao động, là kinh tế mới. Thôi được, mụ là kẻ chiến thắng làm vua, tôi thua phải làm giặc thôi!

*

Chiến tranh đã qua, Nam Bắc một nhà cùng nhau tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa. Những cái loa thông tin nhai đi nhai lại một điệp khúc cằn cỗi và trơ trẽn. Chỉ một thời gian ngắn, toàn miền Nam đã thấm đòn. Người ta bảo nhau trông thấy Văn Vĩ lái xe Honda dạo mát Sàigòn! Đi đâu tôi cũng nghe bàn tán về những chuyến đi danh từ nói: tàu 3 blocks, máy Yammar đầu xanh, đầu bạc v.v…Chỉ nghe và biết thế thôi, tôi hiểu mình không có diễm phúc tham dự vì gia đình không đủ khả năng tài chánh. Nếu có, ba mẹ tôi cũng phải ưu tiên cho hai đứa em trai đang tuổi sắp đi nghĩa vụ quân sự. Tôi chuẩn bị tinh thần làm cái cột đèn bất đắc dĩ.

Một người bạn tù chung trại vốn là bác sĩ quân y có chuyên môn nên được thả về trong đợt đầu tiên ghé qua báo tin, anh Hai tôi đã ra đi vĩnh viễn. Mấy tháng trước, đúng một năm sau ngày tình nguyện đi học tập cải tạo, anh và một số sĩ quan khác chung cảnh ngộ đã cùng nhau đòi hỏi ban quản giáo nếu họ có tội gì hãy đưa ra tòa xét xử công bằng. Tại sao lừa dối họ nói đi học tập có 10 ngày mà nay đã một năm trôi qua, ai cũng để lại vợ dại con thơ không rõ cuộc sống thế nào, đem thân khổ sai lao động trên những vùng rừng thiêng nước độc mà ngày về tăm tối mù khơi.

Kết quả nhóm sĩ quan đó bị kết tội toan tính chống đối nhà nước, biệt giam với những hình phạt khắc nghiệt. Anh Hai tôi vốn đang bị bệnh, thể chất suy yếu nên không kham nổi, ra đi về miền vĩnh cửu. Anh mất đã mấy tháng rồi nhưng gia đình, cha mẹ, vợ con hoàn toàn không hay…

Tôi lãnh nhiệm vụ qua báo tin dữ cho chị Hai, vì người bạn tù chỉ đến nhà ba mẹ tôi nói vài câu ngắn rồi phải đi ngay. Tối hôm đó, mắt tôi quầng đỏ ấp a ấp úng không thành lời. Chị vẫn bình tĩnh hỏi chuyện gì đã xẩy ra cho anh Hai? Tôi như được mở khóa, khóc òa như đứa trẻ, kể lể. Chị ngồi bất động, không một phản ứng. Nhìn chị, tự nhiên tôi cảm thấy rờn rợn. Người đàn bà trước mặt chỉ hơn tôi hai tuổi mà như xa cách đến hai mươi năm. Chỉ hai năm trời tảo tần nuôi con, nuôi chồng, đã tàn phá dung nhan chị đến độ tàn nhẫn. Nay niềm hy vọng cuối cùng đã tắt. Chị ngồi yên hồi lâu, lẳng lặng đứng dậy bên giường ôm thằng Út lúc đó đang ngủ vùi vào lòng, xua tay ra hiệu cho tôi đi về. Tôi biết mình không thể nói được điều gì thêm. Tất cả những lời an ủi hay khuyên nhủ lúc này chỉ là vô nghĩa. Bước ra cửa, tôi quay lại nhìn và thấy giọt nước mắt đầu tiên của chị rơi trên mặt thằng bé.

 *

Hòa bình rồi mà súng vẫn nổ trên khắp mọi miền. Đâu đó vẫn còn có kẻ ngã gục, còn tù tội, chống đối. Suốt hai mươi năm nội chiến, gia đình tôi đã may mắn toàn vẹn. Anh Hai tôi là người duy nhất trong gia đình chính thức cầm súng chiến đấu, nhưng đã trở về với mái ấm gia đình sau lời kêu gọi đầu hàng của cấp lãnh đạo từ tháng tư năm ấy. Nay anh đã nằm xuống, hy sinh trong muộn màng và tức tưởi. Sự ra đi của anh đã tác động vào tâm lý tôi mãnh liệt.

 Ngày Sàigòn hoàn toàn rơi vào tay cộng sản, gia đình tôi cũng như tất cả người miền nam dù biết là tương lai bất định, nhưng dù sao cũng còn niềm hy vọng mong manh: hòa bình. Cộng sản hay quốc gia, cũng là người Việt. Giải đất này từ bắc chí nam đã rách nát sau bao năm chịu đựng bom đạn. Đã đến lúc mọi người dẹp hết hận thù, chủ nghĩa, để cùng nhau hàn gắn.


Mọi hy vọng chỉ là cái bánh vẽ to tướng. Dân miền Nam thấm đòn. Đã muộn rồi. Mỹ đã cút và Ngụy cũng đã nhào. Chính phủ mới nắm chặt bao tử người dân qua chính sách hộ khẩu. Hàng ngũ công an dày đặc khắp phố phường làm dân chúng hết đường cục cựa, chỉ còn âm thầm chịu đựng và… nguyền rủa.

Đến bây giờ tôi mới biết thế nào là căm hờn. Thời gian qua, tôi cũng như bao người khác, chán chường một cách thụ động. Nhưng ngoài những mất mát chung, chế độ cũng chưa đụng chạm gì đến gia đình tôi. Nhìn chung quanh, những gia đình với nhiều bất hạnh; những người mất nhà mất cửa từ vùng kinh tế mới trở về thành phố lang thang đói khát không hiện tại không tương lai.. tôi đã thấy thỏa mãn vì hoàn cảnh mình cũng còn sáng sủa hơn bao người khác.

Tôi đã lầm. Sự yên ổn hiện tại của mình chỉ là tạm thời. Chế độ sẽ không chừa một ai khi thời gian cho phép. Cái chết của anh Hai tôi là phát súng khai hỏa đầu tiên. Tôi căm hờn nhìn những cái nón cối, đôi dép râu, khẩu súng AK … những thứ tiểu biểu tượng trưng cho chế độ.

Vân đập vào mắt tôi mỗi ngày qua cách ăn mặc và cái giọng Bắc Kỳ chua chua của nó. Ôi đối tôi, con nhỏ này đã được nhào nặn từ lúc mới sinh ra. Đầu óc nó chắc chứa đầy những …Bác, và đương nhiên khi lớn lên sẽ sẵn sàng chết cho Đảng. Trời ơi, nó sẽ là một con nhỏ cộng-sản!

Trước kia tôi còn thông cảm, giúp đỡ Vân, nay tôi lại ngấm ngầm khoái trá nhìn học trò cô lập “con bộ đội” này (?). Tôi biết mình đã nhỏ mọn và sai lầm khi tự nhiên ghét bỏ Vân, nhưng cái chết của anh tôi như đám mây đen kịt che khuất mọi suy nghĩ công bằng mà một người lớn, có học như tôi phải nhận rõ.

Có lẽ Vân cũng thấy sự thay đổi và thắc mắc lắm. Người duy nhất trong lớp đối xử tốt với nó đã về hùa với đám đông để nó một mình. Vân càng mặc cảm hơn khi biết mình thua kém bạn bè trong các môn học. Đôi khi nhìn con bé ở lại trong lớp lơ đãng nhìn các đứa khác chơi đùa ngoài sân trong giờ giải lao, tôi cảm thấy tội nghiệp. Nhưng rồi hình ảnh anh tôi ngã gục nơi trại cải tạo nổi lên, tôi lại ghét nó thêm.

*

Sau khi vào lớp độ nửa tiếng, tôi được gọi lên phòng Giám Hiệu. Thôi chết! Hậu quả đã đến như tôi lo sợ, nhất là hôm nay Vân vắng mặt.

Sự việc bắt đầu từ tuần trước, khi trong giờ sinh hoạt tôi chọn bài hát “Đêm qua em mơ gặp bác Hồ” cho cả lớp cùng ca. Thay vì câu “râu bác dài tóc bác bạc phơ”, hai ba cái miệng từ cuối lớp gào lên “chân bác dài, bác đạp xích lô” tôi thấy Vân quay lại nhìn thằng Tùng to giọng nhất. Thằng nhỏ không biết tai họa sắp tới, còn làm mặt xấu chọc Vân. Tôi làm ngơ, vội vàng chấm dứt ngay giờ sinh hoạt và để ý Vân. Nhưng con nhỏ không để lộ nét gì khác hơn ra ngoài mặt.

Một tuần qua, tôi hồi hộp sợ Vân lên báo cáo mụ hiệu trưởng. Thằng Tùng chắc chắn bị đuổi học vì tội phản động. Ba mẹ nó ở nhà dĩ nhiên gánh lấy hậu quả. Và tôi cũng bị rắc rối to, nhất là đã lơ qua không xét đến.

Khi lên tới phòng giám hiệu và nhìn vào, tim tôi chùng xuống vì thấy Vân lấp ló trong đó. Niềm lo âu đã thành sự thật! Không còn đường tháo lui, đành đẩy cửa bước vô. Tôi ngạc nhiên vì người đứng dậy chào không phải mụ hiệu trưởng đáng ghét. Người đàn ông là cha của Vân. Ông ta vẫn trong bộ quân phục màu xanh, cái nón cối để bên cạnh như lần đầu gặp gỡ cách đây mấy tháng. Hắn đến đây để bắt tôi ư? Câu hát giễu vô ý thức của một đứa trẻ có thể đưa đến kết quả nghiêm trọng như vậy sao? Tôi thực sự lo sợ.

Cha của Vân không đi ngay vào vấn đề như tôi nghĩ. Ông ta quanh co hỏi thăm tình hình nhà trường học sinh … đủ mọi chuyện. Đôi khi đi vào chuyện cá nhân riêng tôi nữa. Hắn muốn gì đây? Định giở trò mèo vờn chuột ư? Tự ái sùng sục nổi dậy đẩy lui niềm lo sợ lúc ban đầu. Tôi thấy mình đang đối diện với một kẻ thù xảo trá. Hắn đã chiến thắng chúng tôi bằng vũ lực, và nay đang muốn đánh gục tôi bằng tâm lý.Tôi ngang nhiên đối đáp với tất cả niềm ấm ức bấy lâu chất chứa về phương pháp giảng dạy, chương trình, giáo án v.v… và nhất là nhấn mạnh về trường hợp Vân không thể theo nổi các bạn cùng lớp khác. Hắn kiên nhẫn nghe, thỉnh thoảng gật gù. Tôi hăng say bày tỏ tư tưởng không chút e ngại. Tôi cảm thấy sung sướng. Ít ra tôi cũng một lần hiên ngang đối diện với hoàn cảnh.

Khi tôi ngưng nói, người đàn ông nhìn tôi thật lâu, và chậm rãi:

- Cám ơn cô đã cho biết những điều vừa rồi. Quả thực tôi chưa bao giờ nghĩ đến … Dù sao, tôi đến đây hôm nay là để cùng cháu Vân từ giã cô. Tuần tới tôi trở ra công tác tại Hà Nội và Vân sẽ theo tôi ra ngoài ấy.

Câu nói thật bất ngờ làm tôi không tin ở tai mình. Ông ta và Vân gọi tôi lên đây để từ giã, không phải để bắt mình ư? Tôi quay sang nhìn Vân và nghe nó nói:

- Thưa cô, em xin chào cô.

Sự việc xẩy ra làm tôi hơi lúng túng. Thì ra Vân không báo cáo gì về vụ thằng Tùng. Bỗng dưng tôi thấy hổ thẹn. Mình đã ngờ oan, lại thêm đối xử không đẹp với Vân gần tháng qua. Tôi cảm thấy cay cay ở mắt. Bỗng nhiên cái nón cối không còn nằm trên đầu của Vân nữa. Đôi dép râu cũng trở lại nguyên hình đôi dép ny-lông màu vàng nhạt. Trước mặt tôi là một học trò thơ ngây như bao nhiêu đứa trẻ khác. Nhân chi sơ, tính bản thiện. Trong đầu óc của Vân có thể chứa đầy bác và đảng, đoàn và đội, nhưng tất cả cũng chỉ vì nó lỡ sinh ra và lớn lên trong xã hội, trong một chế độ như vậy. Hay đúng ra, Vân cũng như bao kẻ khác, là nạn nhân của chính sách “Vì lợi ích mười năm: trồng cây; vì lợi ích trăm năm: trồng người” mà thôi.

Lần đầu tiên sau cái chết của anh Hai, tôi trở về với bản ngã vô tư của mình. Đành rằng chế độ có nghiệt ngã, đó là chuyện người lớn. Trẻ thơ ở đâu cũng chỉ là những trang giấy trắng. Nếu tôi không thể tô xanh điểm hồng trên những trang giấy ấy, thì ít nhứt cũng không có quyền bôi lọ bằng những giọt mực đen.

Vân đứng khép nép ở góc phòng, sau lưng cha nó, ngượng nghịu cúi gầm mặt, thỉnh thoảng len lén nhìn tôi. Năm năm trời làm nghề giáo, trường hợp học trò nghỉ học giữa niên khóa là chuyện đã xẩy ra. Những lần ấy, tôi thường cảm động nắm tay chúng để nhắn nhủ, cầu chúc em những lời sau cùng. Nhìn đứa học trò bé dại vì hoàn cảnh phải rời ghế nhà trường, tôi thường bâng khuâng khi nghĩ rằng trong lớp từ đây sẽ thiếu vắng một bóng dáng quen thuộc, giọng nói ngây thơ. Nhưng tôi cũng cảm thấy tâm hồn yên ổn vì những ngày tháng qua đã hết lòng thương yêu, dạy dỗ chúng. Đối với Vân lúc này, tôi thấy có sự thiếu sót, một món nợ ân tình với con bé. Tôi muốn chạy lại ôm Vân vào lòng, quên đi tất cả những hận thù, bom đạn, chủ nghĩa…, tất cả những gì đã chia cách hai chúng tôi.

Cha của Vân nhìn đồng hồ và đứng dậy:

- Đến giờ chúng tôi phải lên đường. Xin chào cô.

Ông ta bắt tay tôi từ giã. Vân lẳng lặng theo sau, nó lí nhí:

- Thưa cô em đi.

Cổ tôi nghèn nghẹn, muốn nói vài lời, nhưng không thốt lên được, chỉ gật đầu.

Ra tới cửa, ba của Vân dừng lại, hơi đắn đo một chút rồi nói:

- Tôi muốn thành thực khuyên cô một điều. Những gì cô vừa nói với tôi, đừng nói thế với ai cả. Không thay đổi gì được đâu. Với thời thế bây giờ, cô cũng biết…

Ông bỏ dở câu nói. Tôi gật đầu hiểu ý, và nhìn hai cha con bước mau trên sân trường đầy nắng.

*

Món nợ ân tình của cô giáo Oanh, nhân vật xưng “tôi” từ đầu câu chuyện với cô bé Vân đó, đến hơn ba mươi năm sau mới được trả, trên mảnh đất tự do có tên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ này.

Cô học trò từ miền bắc xã hội chủ nghĩa đi lao động xuất khẩu tại Cộng Hoà Dân Chủ Đức. Năm 1989, khi bức tường Bá Linh sụp đổ, đánh dấu sự cáo chung của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu, Vân đã mau mắn xin ở lại xin tỵ nạn với nước Đức tự do nhân ái, không về Việt Nam nữa. Ba năm sau, cô gặp một người Việt du lịch từ Hoa Kỳ sang, kết hôn, và di dân theo chồng về Mỹ. Cô đang làm phụ tá văn phòng cho một bác sĩ Việt Nam ở Cali

Cô giáo Oanh ở lại Sài Gòn một thời gian, cùng chồng là một sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa từng bị đi học tập cải tạo. Hai vợ chồng và gia đình được chương trình HO đưa sang định cư tại Cali 1991.

Cô nay đã già, hồi hưu, và đi khám bác sĩ.

Hai người gặp lại nhau tại phòng mạch. Cô dĩ nhiên không nhận ra trò, nhưng trò đã nhận ra cô. Hai cô trò đã ôm nhau mừng mừng tủi tủi sau hơn ba mươi năm xa cách.

Còn ông cán bộ Trần Bình?

Vân ngậm ngùi cho hay cha của cô đã tử trận trong cuộc chiến biên giới 1979 với Trung Cộng. Mẹ của Vân đã dùng tất cả tài sản dành dụm được chạy chọt cho Vân đi lao động sang Đông Đức, dặn dò con gái tìm cơ hội đi luôn, nếu có thời cơ hãy đào thoát về miền tự do, đừng bao giờ trở lại Việt Nam nữa.

Vân đã thành công. Cô đã là một công dân Mỹ. Các con của Vân đều được sinh ra trên đất nước tự do này.

Về phần tôi, tác giả bài viết, may mắn được cô giáo Oanh kể lại mối duyên gặp gỡ với cô học trò tên Vân.

Cô giáo Oanh đó, là chị của tôi.

TháiNC
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012. Ông tên thật là Nguyễn Cao Thái, sinh năm 1959 tại Huế, vào Saigon 1968, vượt biển đến Mỹ 1979, hiện định cư tại San Jose, CA.