Wednesday, July 24, 2019

Một phụ nữ phát minh ra loại nhựa mới có thể “hòa tan” trong nước, cứu nguy cho đại dương 

 Nữ kỹ sư Sharon Barak đã phát minh ra một loại nhựa 100% từ vật liệu thân thiện với môi trường và dễ dàng hòa tan trong nước. Thậm chí bạn còn có thể uống được cả dung dịch nước của nó…



Nữ kỹ sư Sharon Barak đã phát minh ra một loại nhựa 100% từ vật liệu thân thiện với môi trường. (Ảnh: t/h)

Chúng ta đều biết vấn đề ô nhiễm chất thải nhựa đã và đang dần trở nên trầm trọng hơn trong nhiều thập kỷ qua. Việc tìm ra hướng giải quyết đã trở thành chủ đề luôn được ưu tiên hàng đầu trên toàn thế giới.
Hàng năm, có đến hàng triệu tấn nhựa được sản xuất trên toàn cầu và một nửa trong số đó là những vật phẩm chỉ sử dụng một lần, nhưng lại có thể tồn tại trong tự nhiên đến hàng trăm năm mà vẫn không bị phân hủy.
Sharon Barak, một kỹ sư hóa học đến từ Israel, đã từ bỏ công việc hiện tại trong một công ty sản xuất nhựa để tìm ra cách chế tạo một sản phẩm thay thế khác có thể cứu nguy cho môi trường.
Cuối cùng cô đã thành công trong việc tìm ra chất thay thế có thể giảm thời gian phân hủy xuống chỉ còn trong vài phút.


Cô đã thành công trong việc tìm ra chất thay thế có thể giảm thời gian phân hủy xuống chỉ còn trong vài phút. (Ảnh qua Bright side)

Đây chính xác là một tin vui cho con người trên toàn thế giới, vì cuối cùng hành tinh của chúng ta sắp thoát khỏi cảnh ô nhiễm bởi chất thải nhựa, và sau đây là cách thức hoạt động đáng kinh ngạc của sáng kiến này.

Sản phẩm nhựa có thể hòa tan trong nước ra đời

Hầu hết các sản phẩm nhựa đã trở thành những vật dụng quá quen thuộc với chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Dù muốn hay không, có lẽ trong chúng ta không ai có thể tưởng tượng nổi một cuộc sống nếu thiếu vắng đồ nhựa sẽ ra sao. Nhưng nhựa thông thường lại không thân thiện với môi trường như vậy. Khi bị vứt đi, chúng có thể tồn tại trong tự nhiên qua nhiều thập kỷ và thậm chí là hàng thế kỷ, từ đó tạo nên mối đe dọa cho cả động vật và con người.


Rác thải nhựa không chỉ đe dọa đến thiên nhiên mà còn gây hại cho cả con người và động vật. (Ảnh qua Bright side)

Theo các chuyên gia, thời gian trung bình để phân hủy sinh học là 50 năm đối với cốc nhựa, 200 năm đối với ống hút và 450 năm đối với chai nhựa.
Trước tình hình đó, kỹ sư hóa học cô Sharon Barak đã đặt mục tiêu sẽ tạo ra sản phẩm thay thế có cùng chức năng và trông giống hệt như nhựa, nhưng điểm khác biệt là chúng có khả năng hòa tan trong nước mà lại không gây hại cho tự nhiên.
Điều may mắn là cô đã thật sự làm được điều đó! Sharon và nhóm nghiên cứu của mình đã dành rất nhiều thời gian để trộn khá nhiều các thành phần khác nhau cho đến khi họ tìm được một công thức phù hợp. Chất nhựa “giả” mà Sharon phát minh được làm từ 100% vật liệu thân thiện với môi trường, dễ dàng hòa tan trong nước và có thể trở thành một phần của tự nhiên. Thậm chí bạn hoàn toàn có thể uống được cả dung dịch nước của nó.
Nếu một chiếc túi được làm từ sản phẩm này vô tình rơi xuống đại dương thì nó sẽ trở thành một phần của đại dương chỉ sau vài phút mà hoàn toàn không gây ra bất cứ mối đe dọa nào đến môi trường, động vật và con người như các túi nhựa thông thường.
Ngoài ra, phát minh mới này cũng không cần đến một quy trình tái chế phức tạp. Một khi bạn sử dụng xong và không cần chúng nữa, chỉ cần vứt xuống cống là xong. Như trang web của nhóm nghiên cứu cho biết, quy trình sản xuất chất này cũng không quá phức tạp, các máy móc dùng để làm túi nhựa thông thường có thể được điều chỉnh để sản xuất ra sản phẩm sáng tạo, có thể giải nguy cho đại dương này.
Hiện tại Sharon và nhóm của cô đang nỗ lực phát triển công ty khởi nghiệp của họ với mục đích vì một tương lai sạch đẹp và an toàn cho tất cả.

Sharon đã nhìn thấy một tiềm năng to lớn trong chất thay thế nhựa có khả năng phân hủy sinh học mà cô đang phát triển. Con người có thể sử dụng chất này để bọc thực phẩm, sản xuất chai và với bất kỳ mục đích nào khác mà nhựa thông thường được sử dụng.
Cô và đồng đội của mình vẫn đang làm việc rất hăng say để giới thiệu phát minh của họ đến với thế giới, và họ tin rằng việc sản xuất hàng loạt chất “nhựa giả” thân thiện với môi trường này sẽ làm cho thế giới trở nên đáng sống hơn.
Chúc Di (Theo Bright Side) 
Xem thêm :

A Woman Invented a New Kind of Plastic

Monday, July 22, 2019

Thơ Đặng Hấn


DẶN VỢ

NHỚ LO CƠM DẺO, CANH NGON
NHỚ TRÔNG GIỜ ĐỂ ĐƯA CON ĐẾN TRƯỜNG
ANH ĐI ĐÀM ĐẠO VĂN CHƯƠNG
ĐỂ NGHE NGƯỜI NỌ COI THƯỜNG NGƯỜI KIA.

Tuesday, July 2, 2019



 Hong Kong's "Sea of Black"


Music by Truc Ho


Friday, June 28, 2019

QUẬN CẦN GIUỘC
TỈNH LONG AN

Wednesday, June 5, 2019

Thảm sát Thiên An Môn qua lời kể của Đại sứ Úc tại Bắc Kinh!
BBC Vietnam: “Xe tăng chạy tới lui trên thi thể những người bị giết chết, cho đến khi xác của họ bị nghiền nát. Những gì còn lại sau đó bị xe ủi chất thành đống, để rồi bị súng phun lửa thiêu ra tro”.

Cựu Thủ tướng Úc Bob Hawke nói trong nước mắt khi ông đọc lại báo cáo từ tòa đại sứ Úc ở Bắc Kinh, 5 ngày sau cuộc thảm sát diễn ra trên Quảng trường Thiên An Môn ngày 4/6/1989.
“Nghiền nát tâm hồn và thân xác của tuổi trẻ, có khác nào nghiền nát tương lai của chính đất nước Trung Quốc,” ông nói trước các sinh viên Trung Quốc đang có mặt tại lễ tưởng niệm ở tòa nhà Quốc hội Úc, nhiều người quấn băng tang.”
Ngày này 30 năm trước, lãnh đạo Trung Quốc đã gây một tội ác vô cùng dã man đối với chính những người trẻ đẹp nhất của họ. Đây là một vết nhơ tởm lợm ngàn đời không rửa được của Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Có lẽ vì vậy mà chúng ta được xem những clip chứng tỏ sự vô cảm gần với súc vật của xã hội Trung Quốc ngày nay.
Ở Việt Nam, những kẻ mang danh con người với trái tim dã thú nên ngẫm về sự kiện này. Khi con người mất đi những giá trị đẹp đẽ thì chúng là những con vật ghê tởm và đáng sợ nhất. Mà bạn biết rồi đấy, con vật thì không thể sinh ra được con người, không thể vẽ ra được những điều quý giá để dạy con cháu khi chính chúng không thuộc những bài học ấy. Chưa nói tới luật nhân quả nhưng chắc chắn là khi làm một hành động tàn ác, lương tâm chúng sẽ mãi mãi không yên. Mà sự bình yên, thanh thản trong tâm hồn lại là điều tuyệt vời nhất của CON NGƯỜI, phải không các bạn?
Viết đến đây, tôi có một niềm tin TQ sẽ không bao giờ làm bá chủ thế giới như tham vọng của họ. Nhân loại đã học được những bài học đắt giá. Lương tri con người sẽ không cho phép một chính thể khát máu trỗi dậy như loài quỷ dữ. Nếu điều ấy xảy ra, lịch sử khủng khiếp sẽ lặp lại một lần nữa!

Thursday, May 30, 2019

TỪNG CÓ MỘT NƠI 
HOÀN CẢNH KHÔNG THỂ LÀM HỎNG CON NGƯỜI
Mặc dù chê trách tôi về mặt lập luận, nhưng sau bài tôi viết lần trước ngày 23/5/2019, không ít bạn đã đồng tình với tôi về việc con người Việt Nam hôm nay đang bị làm hỏng một cách toàn diện. Chúng ta chẳng bao giờ nên bi quan một cách tuyệt đối, song sự làm lại con người hiện nay thì quả thật là khó, lý do là vì như chúng ta đều biết, mặc dù chưa từng được tổng kết nhưng hoàn cảnh lúc ấy nhất là cuộc chiến tranh 1945 – 1975 thật quá đặc biệt nó khốc liệt vượt qua sức tưởng tượng và khả năng chịu đựng của con người.
Chỉ cần nói thêm là tôi đã nói điều này chủ yếu dựa trên kinh nghiệm quan sát những con người miền bắc từng được sống được giáo dục như tôi và trải qua chiến tranh theo kiểu chúng tôi, trong khi đó thì nếu nhìn cả thực tế nước Việt Nam sẽ thấy còn có những con người được giáo dục theo kiểu khác có những niềm tin khác bị những quy luật khác chi phối và nay nhiều người vẫn đứng vững trước mọi biến động để làm ăn sinh sống rất tử tế. Xét trên đại thể, trong tình thế ngổn ngang của cả nước hôm nay những người còn được cái căn bản của con người ấy mới chính là cái tương lai là niềm hi vọng của cả xã hội.
Có một sự việc xảy ra mấy ngày hôm nay, nó làm tôi thấy thêm cụ thể về cái kết luận trên.
Ngày 22/5 và mấy ngày sau trên mạng dày đặc những bài viết về cái chết của nhà thơ Tô Thùy Yên (1938 – 2019). Con người đã từng tham gia nhóm Sáng tạo bên cạnh Thanh Tâm Tuyền Mai Thảo, con người từng có mặt trong các trại tù cải tạo tổng cộng 13 năm và đã từ biệt cõi đời trên đất Mỹ xa xôi, con người đó có dịp hiện ra trước cả những người còn biết rất ít về ông như bản thân tôi một chân dung với niềm tin sâu sắc, bộc lộ ở những nét tình cảm như ủ kín mà vẫn tuôn trào, trong những dòng thơ miên man, đôi khi khúc mắc nhưng thật ra là từng dòng đều chắt lọc, nói lên cái khắc khoải cuối cùng của cuộc đời ông, đó là bài thơ “Ta về” mà rất nhiều người thú nhận rằng đã đọc lên là không thể bỏ xuống được.
Trước tiên cái đáng ghi nhận nhất của bài thơ “Ta về” là nó cho ta thấy cái cao thượng của những con người bị rơi vào hoàn cảnh bên thua cuộc và sau đó là tù đày cực khổ mà vẫn giữ được lòng mình trầm tĩnh, nhìn ngẫm về cuộc đời trong đó có đủ cả sự trân trọng những gì tưởng như đơn sơ nhưng gần gũi nhất của ngày hôm qua, lẫn sự tha thiết sống tiếp cuộc sống hôm nay và muốn lây truyền đạt những điều tốt đẹp ấy cho các thế hệ sau. Ở đây con người trong cảnh khốn cùng tuyệt đối không thấy bộc lộ ra một chút nào gọi là oán thù căm giận trách móc. Thay vào đó là sự tin yêu trầm lắng mà lại dai dẳng đầy sức ám ảnh.
Cái sức mạnh tinh thần của con người ở đây tưởng như muốn ghìm xuống ẩn giấu mà vẫn ngời ngời, khiến cho cái hoàn cảnh tưởng rất bi đát lại vẫn hiện lên với đủ vẻ tươi tắn và đầy hy vọng.
on người tưởng như đã đi hết mọi nỗi cực khổ và đau đớn của đời sống hóa ra vẫn còn lại với tâm thế bình tĩnh nghĩ lại về cuộc đời đã qua và muốn truyền lại những thể nghiệm sống của mình cho những người khác.
Trong những năm chiến tranh, nhiều người ở miền bắc chúng tôi thường tự nhủ rằng mình đã đi đến tận cùng của sự đau khổ và tự hào là những hoàn cảnh khó khăn không làm gì được mình trước sau mình vẫn nguyên vẹn. Hóa ra chúng tôi nhầm. Một cái gì đó rất tốt đẹp đã chết đi trong chúng tôi, bởi sang thời hậu chiến nhiều người tự cho là mình có quyền làm tất cả những điều không được phép làm và coi đó là sự đền đáp đúng hơn là sự vớt vát lại chút hạnh phúc trần thế mà chúng tôi đã bị tước mất. Cái sự bị làm hỏng mà tôi nói trong bài trước gần như được mọi người miền bắc coi là tự nhiên.
Đọc bài thơ của Tô Thùy Yên tôi nhớ lại nhiều cuộc gặp gỡ tiếp xúc với con người ở miền nam sau ngày 30/4/1975, tôi nhớ lại những trang văn bài thơ mà tôi đã đọc, những công trình nghiên cứu khoa học xã hội được làm trước 1975 và tôi nhận ra rằng cũng trong sự bao vây của chiến tranh, nhưng con người nơi đó không bị hoàn cảnh làm cho tê cứng về mặt tâm hồn, liều lĩnh về cách sống, bất cẩn về mọi hậu quả gây ra cho mọi người. Tôi hiểu rằng ở xã hội đó, văn hóa vẫn còn, vẫn chi phối người ta trong mọi mặt đời sống. Cái sức mạnh tinh thần của Tô Thùy Yên hôm nay cũng như của bao nhiêu người khác là kết quả của một nền giáo dục nhân bản và giữ vững chuẩn mực. Người ta không những biết sống để thích nghi với hoàn cảnh mà còn biết giữ được cả những gì tốt đẹp nhất được bồi đắp từ nhiều thế hệ và chuẩn bị cho người ta ra tiếp xúc với thế giới.
Qua nhiều tài liệu về các trại tù cải tạo được thiết lập sau 75, tôi biết có một nguyên tắc chi phối các trại tù này là làm cho những người bị giam trong đó mất hết cảm giác và suy nghĩ của một con người bình thường, không còn đớn đau mà cũng không còn hy vọng, tóm lại là chỉ biết sống qua ngày như một thứ súc vật bị làm nhục. Trường hợp con người trong Tô Thùy Yên sau khi ra tù bộc lộ qua bài thơ “Ta về” chứng tỏ mọi ý đồ loại đó đã phá sản đây không phải trường hợp cá biệt ở một hai người mà phổ biến ở rất nhiều người. Sau khi bị tù đầy trở về họ vẫn giữ được lòng khao khát yêu đời và có đủ khả năng gia nhập vào cuộc sống hiện đại khi ra sống ở hải ngoại. Chính họ là niềm hy vọng của dân tộc chúng ta. Mà điều đó không phải là ngẫu nhiên vì nó đã được chuẩn bị từ trong cuộc sống hai mươi năm 1955-1975.
VƯƠNG TRÍ NHÀN
Đọc thêm :

Sunday, May 19, 2019

Thế hệ bố, thế hệ con

"Một hôm. cậu con trai hỏi bố của mình:

“Bố ơi, con không hiểu ngày xưa bố và mọi người sống như thế nào khi không có Internet. không có máy tính, không có tivi, không có điều hòa, không có điện thoại di động? “

Người bố trả lời:

“Thì cũng giống như thế hệ ngày nay thôi con: sống mà không biết đến nguyện cầu, không có lòng trắc ẩn, không có danh dự, không có sự tôn trọng, không biết xấu hổ, không khiêm tốn và không thích đọc sách…”.

“Thế hệ bố, và thế hệ trước, sinh ra trong khoảng thời gian từ năm 1945-1985 thật là may mắn, khi:

- Ai cũng không ngại đi học một mình từ sau ngày đầu tiên đến trường.
- Sau giờ học, ai cũng được chơi đến tận tối mịt.
- Không ai ôm tivi từ giờ này qua giờ khác. Và ai cũng có những người bạn thực sự chứ không phải với những người bạn từ Internet.
- Nếu như khát, bọn bố uống luôn nước máy, chứ không phải nước đóng chai.
- Bọn bố ít bị ốm, dù rằng hay ăn chung uống chung, như 4 đứa cùng uống chung 1 cốc nước quả. Nếu có ốm thì ông bà chữa bệnh cho bằng các loại thuốc rẻ tiền trong nước sản xuất, hay là bằng các bài thuốc dân gian.
- Bọn bố không bị béo phì, dù rằng ngày nào cũng chén căng bánh mì và khoai tây.
- Bọn bố chơi bằng các đồ chơi tự làm lấy và chia sẻ đồ chơi, sách truyện với nhau.
- Ngày xưa, các gia đình hầu hết là không giàu có. Nhưng các ông bố bà mẹ đã tặng cho con cái tình yêu của mình, dạy cho con biết trân trọng những giá trị tinh thần chứ không phải là vật chất, dạy cho con biết thế nào là giá trị thực sự của con người : Sự trung thực, Lòng trung thành, Sự tôn trọng và Tình yêu lao động.


- Ngày xưa, bọn bố chưa bao giờ có điện thoại di động, đầu DVD, trò chơi điện tử Play Station, máy tính, không biết thế nào là Internet, chat…
Nhưng bọn bố có những người bạn thực sự, là khi:


- Thường đến chơi nhà nhau mà chả cần phải có lời mời, đến nhà ai gặp gì ăn nấy.
- Ký ức của thế hệ ngày đó chỉ là những tấm ảnh đen trắng, nhưng đầy ánh sáng và rực rỡ, ai cũng trân trọng lật mở cuốn album gia đình với sự thích thú, tôn kính, trong cuốn album đó luôn lưu giữ chân dung của ông bà cụ kỵ các con…


- Thế hệ bố không bao giờ ném sách vào thùng rác, mà đứng chồn chân trong hàng để mua sách, rồi sau đó đọc chúng suốt ngày đêm.
- Bọn bố không bao giờ đưa cuộc sống riêng tư của thiên hạ ra để đàm tiếu, cũng như biết giữ bí mật cuộc sống của gia đình mình, không phải như những gì bây giờ đang xảy trên Facebook và Instagram….


- Thế hệ bố, có lẽ, là thế hệ cuối cùng mà con cái biết nghe lời cha mẹ.
- Thế hệ bố, có lẽ, là thế hệ đầu tiên biết lắng nghe con cái.


- Thế hệ bố là như thế đó, là “phiên bản giới hạn”, vậy nên các con hãy biết tận hưởng những ngày bên bố mẹ, hãy biết học hỏi và trân quý…
…Trước khi thế hệ này biến mất, nhé con “.


Phan Việt Hùng lược dịch từ mạng Nga
@internet