Friday, August 22, 2014

Cảnh sát VNCH

CẢNH SÁT QUỐC GIA VNCH
 NGƯỜI BẠN DÂN ĐÍCH THỰC

Cảnh sát (tiếng Anh: Police, tiếng Đức: Polizei; tiếng Pháp; tiếng Ý: Polizia ) hay còn gọi là công anông còcớm là một trong những lực lượng bán quân sự của một quốc gia, đẻ thi hành và bảo vệ luật pháp quốc gia của chính quyền đang điều hành quốc gia đó.
Cảnh sát hoạt động trong khuôn khổ pháp luật qui định với những quyền hạn cho phép, cảnh sát có nhiệm vụ đảm bảo ổn định cho xã hội, trật tự kỷ cương, bảo vệ lợi ích của quốc gia, các quyền và lợi ích hợp pháp của công dân. Cảnh sát được sử dụng các biện pháp theo luật định và những biện pháp riêng để có thể hoàn tất được công vụ giao phó.
Trên thế giới thì nhiệm vụ cụ thể phổ biến của cảnh sát thường là phòng và chống các tội phạm được qui định trong luật pháp, hoặc những vi phạm pháp luật khác như: vi phạm luật giao thông, luật kinh doanh, luật hình sự...Để hổ trợ cho các nhân viên Cảnh Sát thi hành công vụ một cách hiệu quả với những nhiệm vụ đặc biệt, thường rất nguy hiểm như phải đấu tranh trong lúc chống lại các phạm nhân, chống khủng bố nên cảnh sát được trang bị nhiều vũ khí đặc biệt, như các loại súng cá nhân, dùi cuiáo giáp, mũ bảo hiểm, khiên... Thậm chí trong một số trường hợp đặc biệt như khi chống biểu tình và bạo loạn cảnh sát được sử dụng vòi rồng, đạn hơi cay, xe bọc sắt.....
                  
Phù hiệu CSQG


Một đơn vị Cảnh Sát thuộc quận 5 đang tập hợp


Cảnh sát gát dinh Tổng Thống VNCH

Cảnh sát làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho cuộc biểu tình của quần chúng

Cảnh sát VNCH được các võ sư VoViNam huấn luyện võ thuật

Thursday, August 21, 2014

Vu Lan

Thằng ăn hại

 Hồi nhỏ tôi không thích ăn xôi. Đơn giản vì mẹ tôi bán xôi, mỗi khi bán ế, bà thường “mời” tôi ăn. Con nít ăn hoài một thứ ngán. Đôi khi tôi làm eo không ăn, bà chẳng nói gì.

Rồi cũng có cách “gỡ” lại. Tôi giả vờ ốm, không ăn cơm. Ốm đau ai lại gợi ý ăn uống này nọ. Tôi cũng hiểu thế. Bà hỏi tôi ăn cháo, tôi lắc đầu. Bà hỏi tôi ăn phở, tôi nín lặng. Thế là tôi có phở. Một tô phở thì chẳng nhằm nhò gì với thằng nhóc đang tuổi nghịch ngợm. Tôi lén bà xuống bếp xúc thêm cơm ăn với nước phở.

Mẹ tôi cưng nhưng không chiều. Tính tôi quậy phá, có bị nọc xuống phết vài roi cũng chẳng lấy gì oan ức. Tôi lỳ đòn. Ba tôi ít đánh, nhưng đánh đau, tôi gồng mình chịu, không kêu khóc. Với mẹ tôi thì khác, roi chưa chạm đến mông tôi đã gào lên thảm thiết.

Những trò chơi giả ốm ăn phở, già họng né đòn thường tỏ ra đắt giá và hiệu nghiệm. Tôi tự hào về mấy trò mánh mung này. Sau này có con, tôi mới hiểu đó là những trò rẻ tiền. Áo mặc sao qua khỏi đầu.

Nghề bán xôi coi vậy mà cực. Mẹ tôi phải thức dậy sớm từ ba giờ sáng để nấu xôi. Thức sớm hơn, bà không dám ngủ lại, sợ ngủ quên, lỡ buổi bán. Hồi đó giờ Sài gòn chạy sớm hơn giờ bây giờ một tiếng. Bà rời nhà với thúng xôi khi trời chưa sáng, và về nhà lúc tám giờ dù bán hết hay không. Khách hàng là học sinh, người lao động, quá giờ đó thì bán cho ai, vả lại xôi cũng nguội rồi, bà bảo thế.

Hồi thức khuya học thi, bà thường mang lên tôi cho tôi ly cà phê nóng, và trước khi quẩy thúng xôi đi, bà lại đem lên cho tôi khi thì tô mì gói, khi thì đĩa xôi nóng. Thức cả đêm, dồn hết năng lượng vào mấy bài tập toán-lý-hóa, thì món xôi nóng lúc đó dù phải ăn triền miên cũng không phải là điều quá tệ.

Mẹ tôi mù chữ (thứ thiệt), nhưng tính nhẩm thì…thầy chạy. Ba tôi mất sớm, nên chuyện cúp cua, lêu lỏng, kể cả nhái chữ ký trong học bạ, tôi qua mặt bà thoải mái. Không quản lý nổi việc học của thằng con, bà dồn tất cả sự quan tâm vào chuyện ăn uống, sức khỏe và niềm vui của tôi. Chợ búa, bếp núc, giặt dũ,… là những việc hầu như chẳng bao giờ tôi rớ tới. Sau này, xa nhà kẹt quá phải đi chợ, tôi chẳng bao giờ chuốc lấy phiền muộn vào cuộc chơi trả giá, ngay cả việc xách bó rau ra khỏi chợ vẫn còn ngường ngượng.

Có hôm tôi dở chứng ngoan ngoãn quét nhà, bà cười mỉm. Lát sau thấy bà lặng lẽ quét lại. Giặt giũ cũng thế, quần áo ngâm chưa kịp giặt, bà chờ tôi đi, rồi vò lại cổ áo, gấu quần. Nấu nướng thì, bà luôn miệng nhắc nhở : “chờ mỡ sôi, rồi mới đập trứng vào”… Đại loại là thế. Dưới con mắt của bà, việc nhà tôi chẳng làm được gì đến nơi đến chốn cả, chỉ nên ăn, học và…chơi (khoản sau cùng là tôi suy đoán). Nói theo cách mà bà vẫn thường “mắng” tôi là… thằng ăn hại. Tôi cũng chẳng vừa: “Con thấy mẹ vui khi “hầu” thằng ăn hại”. Bà cười, đập tay tôi: “ Tôi đẻ ra anh, mà lại không biết anh muốn gì à!”. Tôi cười thầm“ Con từ trong bụng mẹ chui ra, sao lại không biết mẹ nghĩ gì!”. Dĩ nhiên bà chẳng bao giờ nghe được những lời nói thầm đó.

Thật ra tôi cũng đâu đến nỗi vô tích sự như thế. Tết Đoan Ngọ nào mẹ tôi cũng làm cơm rượu bằng nếp vàng. Cơm rượu bà làm thì ngon tuyệt, thơm, ngọt và hạt nếp mềm nhưng vẫn còn độ dẻo. Hồi 6, 7 tuổi tôi vẫn lén ăn vụng cơm rượu khi nó chưa kịp ngấu, say xỉn đến nỗi bỏ cả học. Dạo sau bà than phiền, sao rượu mau chua quá. Tôi hứa sẽ giải quyết được. Bà nhìn tôi ngờ vực. Sự cố rượu hóa chua là vấn đề nan giải ở thời Louis Pasteur, chứ thời nay, với thằng có nghề như tôi đâu có gì là khó. Đó là lần duy nhất trong đời tôi đã dùng sở học của mình để giải quyết “việc nhà” cho bà. Nhưng “thành tích” này vẫn không đủ để bà thay đổi cái nhìn về tôi. Trong con mắt của bà, tôi chỉ là đứa con chưa trưởng thành. Dù các con tôi đã lớn, đã tốt nghiệp và đi làm, nhưng thằng cha chúng vẫn bị bà nội đưa vào diện cần quan tâm đặc biệt, ra ngoài vẫn bị nhắc nhở quên nón, mang theo áo mưa…

Hồi cuối thập niên 70, buồn tình tôi mượn xe xích lô của người bạn, cảo lai rai kiếm tiền xài vặt. Bà nắm tay tôi than thở, “ Công lao mẹ nuôi con ăn học, học cho cố vào, bây giờ lại ra nông nỗi này, sao thể hở con?…”. Tôi cười gượng,: “Con chỉ đạp chơi cho biết mùi đời thôi, còn ban ngày con vẫn làm ở phòng thí nghiệm mà”. Bà thở dài …
"Có lẽ giờ này bà đã bước vào cảnh giới nào đó, làm gì còn luẩn quẩn ở cõi ta bà này để trách móc thằng con ăn hại, nuôi mãi không lớn của bà"

Những năm cuối đời, mẹ tôi đi lại khó khăn, xe lăn không chịu ngồi, nhưng được cái bà con chòm xóm hay tới chơi, giã trầu đưa chuyện với bà. Có lần vào siêu thị, thấy bày bán mấy chai nước mắm nhỏ cỡ 30 ml, đạm cao, giá đắt, chắc là hàng chất lượng cao. Tôi mua 5-6 chai nhét túi quần mang về biếu bà. Quê mẹ tôi ở ven sông Hồng, ngoài đê, chỉ trồng bắp, không trồng lúa được, nên bà qúy hạt gạo lắm. Bà bảo, ăn cơm với rau bí chấm nước mắm ngon còn hơn ăn thịt.

Thấy thằng con trịnh trọng moi túi quần ra mấy chai nước mắm, bà nhìn tôi khâm phục. Tôi thì thầm: “Nước mắm thượng hạng đấy, để chấm với rau bí. Mẹ đừng dùng nêm nếm”. Bà giữ kỹ mấy chai nhỏ xíu đó lắm, mỗi ngày dùng một ít, và không quên khoe với mấy bà hàng xóm nước mắm thượng hạng thằng con bà mua biếu.

Bẵng đi một vài tuần, tôi cao hứng nếm thử nước mắm. Trời đất như muốn sụp, tôi biết ngay mình bị bợm. Với cái đầu nghề nghiệp, tôi có thể đoán ngay ra nhà sản xuất đã giở những chiêu phép gì. Tôi phạm vào sai lầm hết sức sơ đẳng là đã không nếm thử trước khi đưa bà. Tôi như phát cuồng. Ăn học làm gì, bằng cấp làm gì mà mua chai nước mắm cho mẹ cũng không nên thân. Vậy mà cũng bày đặt đi dạy, viết sách, viết báo về an toàn thực phẩm, khuyên người ta thế này thế nọ. Trời ơi! Sao mặt đất không nứt ra để tôi vùi cái bản mặt mình xuống cho rồi. Tôi nài nỉ bà đổi loại khác ngon hơn. Bà gạt đi, “ Nước mắm này ngon, anh biết gì mà cứ rộn lên”. Bà vẫn tiếp tục dùng mỗi ngày thứ nước mắm chết tiệt đó, vẫn tiếp tục khoe với mấy bà hàng xóm, mà không bao giờ mời họ nếm thử. Tiêu chuẩn chất lượng nước mắm của bà khác với đời thường.

*
Dạo này tôi mất ngủ, đúng hơn là ngủ ít. Hai ba giờ sáng đã tỉnh dậy, không sao ngủ lại được. Tôi bước ra bàn thờ thắp nén nhang, đun nước pha ly cà phê, rồi thả người xuống ghế sa lông đọc sách. Nửa đêm về sáng thế này, đôi lúc thèm ăn vặt một thứ gì đó, một gói xôi nóng hay một tô mì gói, nhưng cái tật lười biếng quen thói đã giữ chân tôi lại. Có khi tôi chột dạ, tưởng như bắt gặp ánh mắt vừa chế diễu, vừa trách móc của mẹ tôi từ di ảnh trên bàn thờ.

Đà Lạt mùa này mưa lạnh, mưa rả rích cả đêm. Nén nhang trên bàn thờ đã tàn quá nửa. Vậy là mẹ tôi mất cũng hơn 3 năm rồi. Có lẽ giờ này bà đã bước vào cảnh giới nào đó, làm gì còn luẩn quẩn ở cõi ta bà này để trách móc thằng con ăn hại, nuôi mãi không lớn của bà.

Tóc tôi đã bạc quá nửa. Cũng sắp đến ngày phải ra đi. Không biết ở cảnh giới khác, hai mẹ con có gặp nhau không? Gặp nhau mà có nhận ra nhau không? Tôi chắc mẹ tôi sẽ nhận ra tôi, bà nhận ra tôi bằng trái tim muôn kiếp của người mẹ. Còn tôi, tôi cũng sẽ nhận ra mẹ tôi, tôi nhận ra bà từ bản năng của thằng ăn hại.

Vũ Thế Thành,

Mùa Vu Lan 2014

Wednesday, August 20, 2014

Lifestyles

Chai nước uống thừa của sếp Nhật
và tính sĩ diện hão của người Việt
 
Khi các đại biểu chào nhau ra về, người viết nhận ra, trên bàn của những người Nhật không còn chai nước suối nào cả; trong khi bàn đối tác Việt Nam vẫn đầy các chai nước, có chai chỉ mới mở nắp.

Một cán bộ phiên dịch cũng nhìn cảnh đó và cười: “Người Nhật sẽ mang theo chai nước uống dở của họ, vì họ sẽ tự buộc mình phải uống cạn chai nước ấy”.

Câu chuyện này được khơi gợi từ 1 buổi hội thảo tăng cường quan hệ đối tác giữa 1 số doanh nghiệp Nhật Bản và 1 số cơ quan quản lý, doanh nghiệp Việt Nam. Một hành động rất nhỏ nhưng tôi cho rằng nó rất ý nghĩa, rất đáng để mọi người suy ngẫm. Thật vậy, nếu cứ tính kỹ mỗi chai nước chứa 1/2 lít nước, nếu sau 1 buổi họp phải đổ đi 20 – 30 chai nước bởi chẳng ai uống thừa lượng nước còn lại trong 1 chai nước mở nắp cả, rõ ràng là việc hao phí tài nguyên nước đáng suy nghĩ.

Hầu như chẳng bao nhiêu người Việt chú ý điều đó, nên gần như nạn lãng phí nước uống này ở các cơ quan, đơn vị Việt Nam là rất phổ biến. Không phải chỉ liên quan đến vấn đề kinh doanh, mà ngay cả đời sống hàng ngày của mỗi chúng ta. Chúng ta đừng vội chê bai người Nhật keo kiệt, mà hãy tự nhìn nhận xem chúng ta có đang lãng phí không. Sau mỗi bữa ăn, mỗi bữa tiệc người Việt mình đều thừa bao nhiêu đồ ăn, nhiều khi vì sĩ diện nên chỉ ăn một nửa, một nửa để lại. Bữa ăn không hết bữa lần không ra. Nước uống trên cơ quan, ai cũng mở nắp uống 1,2 ngụm rồi bỏ lại. Thử hỏi phần nước thừa có ai uống lại không. Nếu đổ đi thì sẽ lãng phí một năm bao nhiêu nước sạch? Đã đến lúc ta cần phải đặt câu hỏi, phải chăng chính sự tiết kiệm, sự chỉn chu, tỉ mĩ từng chút ấy đã khiến người Nhật trở thành nét đẹp văn hóa mà nhiều nước trên thế giới ngưỡng mộ, chính sự không lãng phí ấy đã giúp nước Nhật thành nước cường thịnh phát triển?

Còn người Việt mình, cái sĩ diện hảo ấy có thể nuối sống, có làm giàu cho mỗi người, cho xã hôi không? Cho nên, muốn có được sự thành công xuất sắc của người Nhật, phải chăng cá nhân mỗi người Việt, hãy nên xem xét lại chính thói quen tiêu dùng lãng phí của mình. Hãy uống cạn chai nước của bạn, đó là lựa chọn khởi đầu tốt nhất ! Hãy tập uống cạn chai nước của bạn, dù chỉ là 1 chai nước nhỏ trên máy bay.

@facebook

Đạt Lai Lạt Ma

Tri Thiên Mệnh

“Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc.
 Sức mạnh của đàn bà là phẩn nộ.
 Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí.
Sức mạnh của vua chúa là quyền uy.
Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo.
Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa.
 Sức mạnh của người đa văn là thẩm sát.
Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhục.”

“Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ”

“Ra đời hai tay trắng. Lìa đời trắng hai tay. Sao mãi nhặt cho đầy. Túi đời như mây bay.”

“Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình”.

“Sự khác biệt giữa con người là do mức tiến hóa khác nhau qua các kiếp sống. Có khi nào ta thù ghét một kẻ kém ta đâu? Suy luận rằng: “vạn vật đồng nhất”, ta sẵn sàng tha thứ cho kẻ khác, vì họ không hiểu biết, không ý thức hành động của mình, vả lại họ và ta nào có khác nhau đâu. Khi ta hiểu rằng: “nhất bổn tám vạn thù”, ta nhìn vạn vật như chính mình, từ loài người qua loài thú, thảo mộc, kim thạch, và ý thức rằng mọi vật đều có sự sống, đều có Thượng đế ngự ở trong, ta sẽ cởi bỏ thành kiến, mở rộng lòng thương đến muôn loài”.

“Là con Phật, nếu không nói được những gì Phật nói, hãy im lặng như chánh pháp, đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác, nếu không làm được những gì Phật làm, hãy im lặng và lắng nghe, quan sát, học hỏi những thiện tri thức, đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”.

“Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô, anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh”.

“Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác”.

“Khi trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ ấy, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.”

Đạt Lai Lạt Ma

Monday, August 18, 2014

Trần Trọng Kim

Cái gì của Trần Trọng Kim
phải được trả về cho Trần Trọng Kim



Cộng sản đã tuyên bố cướp chính quyền năm 1945. Điều đó có nghĩa là Việt nam khi đó có một chính quyền thực sự rồi bị cộng sản cướp. Chứ không có tình trạng vô Chính phủ. Để có tiếng chính danh, cộng sản không ngừng bôi nhọ Chính phủ Trần Trọng Kim(Hình phải), nào là bù nhìn của Nhật, nào là không làm gì cho dân cho nước.

Ngày nay, thế hệ trẻ cũng bị nhồi sọ mà cho rằng Chính phủ Trần Trọng Kim hoặc không tồn tại, hoặc không đáng tồn tại mà phải để chỗ cho cộng sản.

Nhưng, lịch sử thì không thể bị bóp méo. Một trong những bằng chứng về những gì Chính phủ Trần Trọng Kim đã làm lại từ chính tờ báo của chính quyền cộng sản đăng lên. Đó là tờ Văn hóa Nghệ An: http://vanhoanghean.com.vn/van-hoa-va-doi-song27/cuoc-song-quanh-ta46/hue-nam-1945-va-chinh-phu-tran-trong-kim%2a

...Chính phủ Trần Trọng Kim ra đời trong một hoàn cảnh rất tình cờ của lịch sử, không do kết quả tranh đấu cho nền độc lập của Việt Nam dưới sự lãnh đạo của một đảng phái hay một phong trào chính trị nào. Sau gần một thế kỉ bị Pháp đô hộ, lần đầu tiên nước Việt Nam được độc lập(dù mới chỉ một phần) mà không phải hi sinh xương máu.

Việt Nam được độc lập (dù mới chỉ một phần) mà không phải hi sinh xương máu. Đó là một tình thế lý tưởng, còn hơn cả Ấn Độ tuy cũng không hi sinh sương máu nhưng phải 2 năm sau đó, 1947.

Cộng sản đã thí bao nhiêu dân để có được một cái "độc lập" trong vòng tay của quốc tế cộng sản?

Chính phủ Nhật giữ Bảo Đại nhưng không muốn giữ Phạm Quỳnh vì ông là người bị coi là thân Pháp. Thật ra, Phạm Quỳnh là một học giả yêu nước nhưng cũng là một nhà chính trị ôn hoà, chủ trương rằng Việt Nam thời đó không thể chống nổi Pháp nên cần phải học hỏi văn minh Tây phương qua văn hoá Pháp để dần dần đòi lại quyền tự chủ.

Chính vì là "một học giả, yêu nước nhưng cũng là một nhà chính trị ôn hoà, chủ trương ... dần dần đòi lại quyền tự chủ", mà Phạm Quỳnh đã bị Hồ giết. Đó cũng là số phận của bất cứ ai giỏi hơn Hồ, cho dù yêu nước, thương dân.

... sau ngày Nhật đầu hàng đồng minh, Đại sứ Yokohama thuật lại buổi yết kiến vua Bảo Đại để báo tin việc chính phủ Nhật đảo chính Pháp ở Đông Dương và trao trả độc lập cho Việt Nam. Phạm Quỳnh hiện diện trong buổi tiếp kiến này yêu cầu Nhật Bản thừa nhận nền độc lập của Việt Nam một cách chính thức vì Pháp đã bị tước quyền bảo hộ. Ông nhấn mạnh rằng: "Để chúng tôi có thể hợp tác hữu hiệu với Nhật Bản, chúng tôi cần phải có được sự ủng hộ của toàn thể nhân dân, và để đạt được điều đó, uy tín của chính phủ chúng tôi cần phải được tăng cường bằng một hành động long trọng tuyên cáo độc lập". Yokohama trả lời rằng việc tuyên cáo độc lập để chứng tỏ chủ quyền là hành động nội bộ mà "Ngài có tự do tuyệt đối để hành động theo sự phán xét của chính phủ ngài".

Phạm Quỳnh mong muốn có một Việt Nam độc lập và Nhật đã đồng ý. Như vậy không ai có thể lên án Phạm Quỳnh về vấn đề độc lập. Ngoại trừ, cộng sản tìm mọi cớ giết ông ta.

Đoạn dưới đây gói gọn những gì mà cộng sản đã làm để bôi nhọ Chính phủ Trần Trọng Kim:

Chính phủ Trần Trọng Kim thường không được nhắc nhở đến trong lịch sử tranh đấu giành độc lập cho dân tộc, hoặc nếu có thì cũng chỉ được coi như một chính phủ chuyển tiếp trong một thời gian ngắn ngủi không có thành tích gì đáng kể. Việt Minh thì dứt khoát lên án chính phủ Kim là "bù nhìn" do Nhật tạo ra và chỉ đem lại cho Việt Nam một nền "độc lập bánh vẽ". Nhiều nhà lãnh đạo chính trị và tác giả ngoại quốc cũng đồng ý một cách thiếu thận trọng như thế. Đến nay, hơn nửa thế kỉ đã trôi qua, giai đoạn lịch sử này cần được xem xét lại một cách khách quan về tính chất chính đáng của chính phủ ấy.

Những lý do mà Việt Nam có thể độc lập mà không tốn xương máu đã thuyết phục Trần Trọng Kim nhận thành lập Chính phủ:

Luật sư Trịnh Đình Thảo, sau này là Chủ tịch của Liên minh Dân tộc, Dân chủ và Hoà bình (LMDTDCHB) trong hệ thống Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam (MTDTGPMN) cho biết Trần Trọng Kim "không tin ở sự thành thật của nhà cầm quyền người Nhật và lo ngại bị lôi cuốn vào những biến cố có hại cho tương lai của xứ sở" nhưng ông Thảo đã thuyết phục được ông Kim nhận lời yêu cầu của Bảo Đại với lý do "phải gấp rút thành lập chính phủ Việt Nam độc lập để đặt các lực lượng đồng minh, nhất là Pháp, trước một tình trạng pháp lý không thể đảo ngược bằng lời tuyên cáo hủy bỏ những hiệp ước Bảo hộ năm 1862 và 1874, tuyên cáo nước Việt Nam độc lập và thống nhất".

Cộng sản đã làm gì so với Chính phủ Trần Trọng Kim?

1 - gây đổ máu, gây chiến tranh, tiêu diệt những người Việt yêu nước : Quốc dân đảng (vụ Ôn Như Hầu), Tạ Thu Thâu, ... Tội lỗi đều do Hồ Chí Minh, Trường Chinh và Võ Nguyên Giáp gây nên.

2 - tạo điều kiện cho quân Pháp-Anh và Tưởng vào Việt Nam. Vì nếu Chính phủ Trần Trọng Kim còn tồn tại, thì nối tiếp của Bảo Đại có danh chính ngôn thuận và các Hiệp ước với Pháp cũng bị vô hiệu hóa.

3 - chia cắt đất nước, rồi rước Pháp từ Nam ra Bắc và lại xin vào Liên hiệp Pháp theo Hiệp ước sơ bộ Fontainebleau 06/03/1946.

Hãy coi Chính phủ Trần Trọng Kim mà cộng sản gọi là Chính phủ bù nhìn đã làm những gì:

Chính phủ Trần Trọng Kim ra đời trong những điều kiện khó khăn về chính trị, an ninh và kinh tế như vậy. Trong phiên họp đầu tiên của Hội đồng Nội các, bên cạnh công tác khẩn cấp cứu trợ nạn đói ở miền Bắc đã làm ngót hai triệu người thiệt mạng, chính phủ Trần Trọng Kim đã ấn định một chương trình sáu điểm:

1. Chuyển giao tất cả các cơ sở hành chính cho các viên chức Việt Nam.

2. Thâu hồi đất Nam Kỳ và các nhượng địa đã dành cho Pháp.

3. Ân xá toàn thể các phạm nhân chính trị.

4. Cho phép thành lập các đảng phái chính trị.

5. Miễn thuế cho công chức, thợ thuyền và dân nghèo.

6. Thiết lập các Uỷ ban tư vấn quốc gia để soạn thảo Hiến pháp và nghiên cứu cải tổ chính trị, hành chính và giáo dục.

Chỉ trong thời gian bốn tháng (từ 17 - 4 đến 16 - 8), chính phủ Kim đã thực hiện được gần hết chương trình này.

Chính phủ cũng cứu trợ nạn đói mà khẩn cấp nữa, đâu cần gì đến cộng sản.

Theo 2 điều đầu, thì đến 16/08/1945 Việt Nam đã gần như độc lập với đầy đủ các cơ quan hành chánh. Không tốn một viên đạn. Mà từ Móng Cái đến Cà Mau, chứ không chỉ một miền.

Những điều 3 đến 6 mà Chính phủ Trần Trọng Kim làm được khi đó, thì chỉ là mơ ước của người dân Việt hiện nay, tức là 68 năm sau với hàng triệu sinh mạng.

Bước tiến hay thụt lùi? cách mạng hay phản động? Có khó trả lời không?

Những thành quả của Chính phủ Trần Trọng Kim được tóm tắt:

"- Cứu đói: Bộ Tiếp tế do bác sĩ Nguyễn Hữu Thi cầm đầu nỗ lực điều động việc vận tải thóc từ Nam ra Bắc. ... nhờ sự thành lập Tổng hội Cứu tế nạn đói để phối hợp hoạt động với những hội chẩn tế và những đoàn thanh niên cứu đói trên toàn quốc ... số người chết vì nạn đói ... (giảm rất nhiều)"

Vận động toàn quốc cứu đói. Cộng sản làm gì được hơn?

- Chủ quyền: Để biểu hiệu cho sự thống nhất ba miền lãnh thổ, quốc hiệu "Việt Nam" chính thức thay thế cho quốc hiệu "An Nam" đang được sử dụng.... Ngày 1 - 8, Thủ tướng Kim phải đích thân từ kinh đô Huế ra Hà Nội gặp Tổng tư lệnh Tsuchihashi Yuitsu, không những yêu cầu trả ngay phần còn lại của lãnh thổ mà còn đòi luôn các công sở thuộc về phủ toàn quyền Pháp khi trước. Tất cả những đòi hỏi này đều được Tsuchihashi chấp thuận, và hai bên ấn định ngày trao trả Nam Bộ là 8 - 8 và ngày trao trả các công sở là một tuần sau đó. Cũng trong dịp gặp Tsuchihashi, Trần Trọng Kim đã được Nhật đồng ý chuyển giao lại các binh sĩ Việt Nam, cung cấp 4.000 khẩu súng mới và đạn dược để tổ chức đội quân bảo an.

Lấy lại toàn bộ chủ quyền trên cả nước. Mọi công sở đều thuộc về người Việt. Có tiềm năng quân đội mà Nhật chịu cung cấp vũ khí.Cũng xin nói ở đây. Nhiều người trẻ cho rằng An Nam là tên nước cho đến thời Pháp thuộc và HCM và đảng CSVN mới là kẻ khai sinh ra nước Việt Nam. Thì ở đây, chính Văn hóa Nghệ An của đảng CSVN công nhận, Chính phủ Trần Trọng Kim đã khai sinh ra tên nước Việt Nam.

- Cải tổ: Vốn là một nhà giáo dục, Trần Trọng Kim rất chú trọng đến việc cải tổ hệ thống giáo dục, bắt đầu bằng việc sử dụng tiếng Việt làm ngôn ngữ giảng dạy. Hoàng Xuân Hãn, Bộ trưởng Giáo dục, không những là một nhà khoa học mà còn là một học giả uyên bác, đã hoạch định xây dựng một nền quốc học trên cơ sở dân tộc và tiến bộ, nhưng chưa kịp thi hành trong một nhiệm kỳ quá ngắn ngủi. Hệ thống và chương trình Trung học do ông soạn thảo đã được các chính phủ quốc gia tiếp tục áp dụng với đôi chút sửa đổi trong nhiều năm về sau.

Phổ cập tiếng Việt. Các chương trình giáo dục mà các Chính quyền sau này còn phải làm kim chỉ nam. Chính cộng sản cũng phải công nhận tài năng của Hoàng Xuân Hãn. So với chương trình của mấy người bẻ ghi xe lửa, y tá, hoạn lợn, ..., thì một trời một vực.

- Về tư pháp, do đề nghị của Bộ trưởng Tư pháp Trịnh Đình Thảo, Thủ tướng Kim ký nghị định ân xá ngày 2 - 5 với lệnh "Thả ngay tất cả các tù nhân chính trị" và ngày 8 - 5 thành lập Uỷ ban soạn thảo Hiến pháp trên căn bản thống nhất xứ sở, các quyền tự do chính trị, tôn giáo và nghiệp đoàn. Ngoài ra, miễn hay giảm 13 hạng thuế được thi hành dưới thời Pháp và Nhật.

Không có tù chính trị, tự do tôn giáo, nghiệp đoàn, Hiến pháp dân chủ ... Đâu cần phải dân trí cao, cũng làm được cả đó. Tại sao bây giờ lại cấm dân vì cho rằng dân không đủ trình độ tự do tôn giáo, nghiệp đoàn, ...?

- Chính trị: Với chủ trương "hợp nhất tất cả các phần tử quốc dân để củng cố độc lập của quốc gia và gây mạnh cái tinh thần yêu nước trong mọi giai tầng xã hội," ...vinh danh các anh hùng dân tộc đã chiến thắng quân xâm lược và những nhà cách mạng đã hi sinh cho Tổ quốc, thay đổi tên đường phố và phá hủy những tượng đài biểu thị nền đô hộ của Pháp...khuyến khích thanh niên sinh viên tham gia các sinh hoạt chính trị, văn hoá, xã hội... Ngoài ra, chính phủ Kim cũng thực hiện tinh thần hoà giải và đoàn kết dân tộc, không phân biệt đảng phái, không chỉ bằng việc thả hết các chính trị phạm và kêu gọi họ hợp tác, mà còn can thiệp với Nhật để các thanh niên bị bắt về tội theo Việt Minh chống Nhật cũng được phóng thích.

Những kết quả trên đây cho thấy nội các Trần Trọng Kim, dù không phải là những chính trị gia có thành tích và kinh nghiệm, song đều là những nhà trí thức nhiệt tình với đất nước, hết lòng phục vụ cho quyền lợi chung của dân tộc, không tham nhũng, không chia rẽ bè phái, không tham quyền cố vị. Trước tình thế rối ren của Cách mạng Tháng Tám, Thủ tướng Kim được quân đội Nhật cho biết họ "còn trách nhiệm giữ trật tự cho đến khi quân đội đồng minh đến thay," nhưng ông đã từ chối yêu cầu Nhật bảo vệ chính phủ và muốn duy trì trật tự vì muốn tránh đổ máu và rối loạn.

Chính phủ Trần Trọng Kim có những phẩm chất gì? "trí thức nhiệt tình với đất nước, hết lòng phục vụ cho quyền lợi chung của dân tộc, không tham nhũng, không chia rẽ bè phái, không tham quyền cố vị". Ai trong chính quyền hiện nay có một chút xíu của một trong các phẩm chất đó?

Chính phủ Trần Trọng Kim khuyến khích thanh niên tham gia chính trị, thì ngày nay chính trị là điều cấm kỵ chẳng những với thanh niên mà với mọi người dân. Thay vào đó là những trò nhảm nhí là ru ngủ thanh niên điều mà cộng sản lên án chế độ thuộc địa Pháp.

Chỉ vì lòng nhân ái, tránh đổ máu, mà Chính phủ Trần Trọng Kim đã không nhờ Nhật can thiệp diệt cỏ dại là cộng sản mà để lại hậu quả không thể lường là một Việt Nam rơi vào cảnh nồi da nấu thịt, một xã hội là một nhà tù lớn, một xã hội mà quyền con người chỉ còn là số không. Tóm lại, là một sự thụt lùi hàng trăm năm. Xã hội dưới thời Trần Trọng Kim là một thiên đường của người dân hiện nay.

Kết luận của bài viết trên báo Văn hóa Nghệ An phần nào trả lại cho Trần Trọng Kim những gì thuộc về Trần Trọng Kim và cũng qua đó gián tiếp những gì mà cộng sản đã phá qua kết quả cướp của họ:

Trong thời gian quá ngắn phục vụ đất nước, chính phủ Trần Trọng Kim không mắc phải sai lầm nào đáng bị chỉ trích, trái lại, đã thực hiện được nhiều thành tích đáng kể nhất là việc lấy lại được miền Nam và ba nhượng địa quan trọng ở miền Bắc, hoàn thành được việc thống nhất đất nước như đã nói trên. Tất cả những điều đó cho thấy Bảo Đại và chính phủ Trần Trọng Kim không phải là "bù nhìn" của Nhật và nền độc lập của Việt Nam, dù chưa hoàn toàn, vẫn là một thực tại chứ không phải "bánh vẽ", nhất là so với những điều kiện của một "quốc gia tự do" và viễn tưởng thống nhất mơ hồ như trong Hiệp định sơ bộ 6 - 3 năm 1946 mà Chủ tịch Hồ Chí Minh phải ký kết với Cao uỷ Bollaert.

Từ Trần Trọng Kim đến Hồ Chí Minh mới chỉ trong khoảng 1 năm 1945-1946 đã là một sự thụt lùi rõ ràng về chủ quyền và độc lập. Việt nam đã phải trả giá với hàng triệu sinh mạng do các cuộc chiến mà Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, ..., gây ra để thây tóm quyền lực và phục vụ quốc tế cộng sản. Gây thù oán với nhiều quốc gia. Sau mấy chục năm, đến nay, sự thụt lùi là toàn diện cho đến bị phá hoàn toàn, từ chính trị, văn hóa, tính dân tộc, đạo đức, giáo dục và đặc biệt là nhân quyền với các tự do chính trị, tôn giáo, ngôn luận, ...

Đọc thêm : MỘT CƠN GIÓ BỤI

Du Minh

Sunday, August 17, 2014

Sài Gòn

Sài Gòn qua bao mùa nhạt phai

Từ tháng 3.1975 đến khi rời VN vào cuối tháng 4.2009, tôi sống ở Sài Gòn. 34 năm. Chưa kể những khoảng thời gian đứt quãng trước 30.4.1975. Vì vậy, dù gốc Huế, không có gì lạ khi tôi gắn bó với Sài Gòn.
Từ khi xa Sài Gòn, tôi đã có dịp lang thang qua nhiều thành phố của nhiều quốc gia. Và cứ mỗi lần ngắm nhìn những thành phố xinh đẹp, hài hòa từ quy hoạch tổng thể cho tới từng chi tiết, những thành phố có đời sống tinh thần phong phú, thú vị nhưng rất đỗi bình yên…tôi lại chạnh nhớ về Sài Gòn.
Bâng khuâng. Ngậm ngùi. Vì “Hòn ngọc Viễn Đông” một thời đã “ngọc nát, vàng phai” rất nhiều sau gần 40 năm đất nước thống nhất, do những cái đầu, tư duy lãnh đạo, quản lý thiển cận, và cũng có thể, do họ thiếu vắng một tình yêu sâu sắc đối với Sài Gòn. Đó là chưa kể một thiểu số dân chúng cũng chưa thật sự ý thức giữ gìn cái đẹp, cái hồn của thành phố.
 
Sài Gòn thừa và thiếu
Sài Gòn bây giờ, dù vẫn là thành phố ăn nên làm ra nhất nước, dù vẫn thu hút dân nhập cư từ khắp vùng miền nhất vì có nhiều cơ hội học hành, làm ăn, sinh sống, cũng như sự cởi mở, phóng khoáng trong tính cách của người Sài Gòn khiến dân nhập cư ai cũng có thể trụ lại, hội nhập và thành công nếu chịu khó…Nhưng mặt khác, Sài Gòn cũng bị tàn phá bởi những căn bệnh chung của các thành phố lớn, nhỏ ở VN. Đó là từ quy hoạch tổng thể cho đến kiến trúc, cảnh quan hết sức lộn xộn chắp vá.
So với hồi trước 30 tháng Tư năm 1975, số lượng dân cư Sài Gòn hiện nay đã tăng gấp 3 lần (khoảng hơn 3 triệu so với 9-10 triệu) nhưng cơ sở hạ tầng, đường xá, giao thông công cộng…đều chưa theo kịp với đà tăng dân số.
Môi trường sống bị ô nhiễm khá nặng, mức độ bụi bặm lẫn tiếng ổn trên đường phố đều cao vượt mức cho phép. Tỷ lệ cây xanh, tỷ lệ công viên quá thấp. Đường xá thì quanh năm cứ hết đào lên lại lấp xuống, vá chỗ này vá chỗ kia, tạo ra những ổ gà, hố tử thần… gây tai nạn. Còn khi trời mưa lớn thì rất nhiều khu vực trong thành phố biến thành… sông, khiến người dân đi lại rất vất vả.
Là thành phố lớn thứ nhì VN sau khi Hà Nội được mở rộng, nhưng đông dân nhất và về một số khía cạnh nào đó, ví dụ như nếp sống đô thị của người dân, văn hóa mua bán, phục vụ khách hàng… Sài Gòn còn được đánh giá là văn minh hơn thủ đô Hà Nội. Mặc dù vậy, Sài Gòn vẫn chưa đủ tiêu chuẩn để gọi là một đô thị đúng nghĩa.
Một đô thị đúng nghĩa khi được quy hoạch một cách khoa học, thành từng khu vực riêng biệt: khu hành chính, thương mại, công nghiệp, giải trí, dân cư…Chứ không thể từ quận trung tâm đến những quận ở xa, từ đường lớn, đường nhỏ cho đến từng con hẻm, ngõ cụt, nhà nào cũng mở cửa làm ăn, buôn bán; khu dân cư ở lẫn với khu văn phòng, trường học, nhà máy, quán nhậu…một cách lộn xộn bát nháo.
Một đô thị đúng nghĩa phải có các phương tiện giao thông công cộng hiện đại: xe bus, xe điện, xe điện ngầm, xe lửa…, những làn đường trên cao dưới thấp dành cho các loại xe khác nhau. Và khi các phương tiện giao thông công cộng chưa có hoặc chưa phát triển, thì đừng mơ đến chuyện giảm được nạn kẹt xe và tỷ lệ tai nạn giao thông quá cao như ở VN lâu nay. Đó là chưa nói đến số lượng xăng tiêu thụ cho hàng triệu xe gắn máy mỗi ngày tính ra là bao nhiêu tiền, lượng khí thải từ xăng xe mỗi ngày mà người dân thành phố phải hít vào khi đi ngoài đường.
Nếu kể ra cho hết những cái hạn chế của các thành phố lớn ở VN nói chung và Sài Gòn nói riêng thì rất nhiều. Nếu nói về việc Sài Gòn bị xấu đi, cái hồn của thành phố bị nhạt phai, thì cũng đã nhiều người phân tích. Điều quan trọng hơn, những cá nhân, cơ quan lãnh đạo Sài Gòn bao nhiêu năm qua đã không thực sự quyết tâm làm cho cái thành phố này trở nên đẹp hơn, văn minh hơn và đáng sống hơn.
Với người dân tại chỗ, một thành phố đáng sống không chỉ vì có nhiều cơ hội học hành, làm ăn, mưu sinh, mà bên cạnh đó, phải có một môi trường sống tốt-ít ô nhiễm, phương tiện đi lại tiện lợi, an toàn, nhiều cây xanh, nhiều công viên…
Công viên và các quảng trường là những không gian công cộng nơi người ta có thể ngồi nghỉ, thư giãn, là những khoảng thở cho con người bớt ngộp bởi sự đông đúc chật chội luôn hạn chế tầm nhìn, vây hãm đầu óc, không cho tâm trí được nghỉ ngơi. Quảng trường còn là nơi có những sinh hoạt cộng đồng, biểu diễn văn nghệ đường phố…và du khách khi viếng thăm một thành phố nào đó thường rất thích ghé qua các quảng trường vì bị lôi cuốn bởi những sinh hoạt này.
Còn ở Sài Gòn, đã gần 40 năm sau ngày đất nước thống nhất nhưng một quảng trường rộng, đẹp vẫn chưa có, công viên đã ít mà còn mọc lên đủ thứ hàng quán, chỗ gửi xe, hoặc vào chiều tối, ban đêm, là nơi “chiếm đóng” của những người lang thang, nghiện ma túy, gái bán hoa…khiến người dân ngần ngại ghé qua.
Sống trong một môi trường lúc nào cũng đông đặc người và xe cộ, lúc nào cũng bị vây bủa bởi bụi bặm, khói xăng, ô nhiễm, kẹt xe, tiếng ồn từ sáng đến tối, cộng thêm cái nóng hầm hập của xứ nhiệt đới…rõ ràng không chỉ gây tác hại cho con người về sức khỏe mà cả tinh thần. Không có gì lạ khi con người hay bực bội, và dễ dàng trút nỗi cáu bực đó vào người khác, thậm chí lao vào đánh giết nhau chỉ vì một sự va chạm hay hiềm khích vụn vặt…
Với du khách nước ngoài, phải nói rằng từ ngành du lịch cho tới dịch vụ các loại, người Việt thường chỉ tính chuyện móc túi ngay trước mắt mà không nghĩ đến chuyện giữ khách lâu dài, khiến tỷ lệ du khách quay lại VN lần thứ hai, thứ ba…là rất ít. Mà ngay cả nghệ thuật moi tiền khách, chúng ta cũng kém.
Ví dụ như khách đến Sài Gòn. Ngoài việc đi ăn, uống cafe, vào quán bar hay đi mua sắm hàng giá rẻ, quà lưu niệm, họ biết đi đâu, xem gì ở Sài Gòn?
Nếu là các tour du lịch do các công ty nhà nước hoặc tư nhân tổ chức, thể nào cũng có những địa điểm “có tính chất tuyên truyền chính trị” như đi xem Bảo tàng tội ác chiến tranh VN (trước kia còn gọi là Bảo tàng tội ác Mỹ-ngụy nữa kia), Bảo tàng Hồ Chí Minh và bến Nhà Rồng nơi bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (!), xa hơn nữa thì đi xem địa đạo Củ Chi thời…chống Mỹ!
Khi còn ở Sài Gòn, thỉnh thoảng tôi lại rơi vào thế khó này khi một người bạn, người quen ở nước ngoài đến Sài Gòn lần đầu tiên và muốn nhờ tôi dẫn đi xem “những cái gì chỉ có ở Sài Gòn”. Biết dẫn họ đi đâu đây?
Về mặt này thì Hà Nội, Huế hay Hội An còn có những nét riêng để du khách khám phá.
Quán café, nhà hàng đẹp ở Sài Gòn rất nhiều, nhưng ở thành phố nào mà chả có quán café, quán bar, nhà hàng… Còn các địa điểm văn hóa như bảo tàng, gallery, nhà hát vốn là thế mạnh, là niềm tự hào của một thành phố thì lại thiếu và toàn là những bảo tàng cách mạng!
Rất cần thêm những bảo tàng thú vị, hấp dẫn, ví dụ bảo tàng về các dân tộc thiểu số ở VN, thêm bảo tàng về văn hóa nghệ thuật, sân khấu, điện ảnh VN…để giới thiệu với du khách đã đành, mà đối với người dân, nhất là học sinh, sinh viên, có thể học được rất nhiều từ những bảo tàng bổ ích, có giá trị. Nếu nhà nước không làm nổi thì để tư nhân góp sức làm.
Một trong những địa chỉ văn hóa tư nhân mà tôi còn nhớ, khá thú vị, là "Điểm của một thời" nằm trên đường Lê Thánh Tôn của nhà thiết kế áo dài Sĩ Hoàng, thường tổ chức các chương trình âm nhạc dân tộc Việt Nam kết hợp với trình diễn áo dài từ xưa đến nay, ngoài ra khách còn được thưởng thức trà, chè, bánh mứt VN...Khách nước ngoài rất thích, không biết bây giờ còn không.
Khi du lịch đến các thành phố khác nhau của các nước, một ý thích của tôi là tìm đến những ngôi nhà, những quán café, địa điểm thường lui tới của các văn nghệ sĩ hay chính khách, triết gia…nổi tiếng trong lịch sử. Nhưng ở Sài Gòn thì điều này lại chưa có được.
Còn nhớ khi học giả, nhà sưu tập đồ cổ Vương Hồng Sển mất, ông đã hiến tặng cho nhà nước ngôi nhà cổ (Vân đường phủ) và toàn bộ sưu tập đồ cổ giá trị của mình với hy vọng thành lập một bảo tàng mang tên ông. Thế nhưng, vì những lý do nào đó, có thể vì sự hẹp hòi, thiển cận, không muốn có những bảo tàng mang tên cá nhân nào ngoại trừ bảo tàng Hồ Chí Minh (!), những người lãnh đạo trung ương và thành phố đã không chấp nhận. Những cổ vật sau đó được đưa về Bảo tàng Lịch sử Thành phố, còn ngôi nhà xưa rất đẹp thì không được chăm sóc, bị xuống cấp, hư hỏng nặng theo thời gian.
Rồi còn bao nhiêu nhân vật khác từng sinh sống, thành danh ở thành phố này, gia đình, người thân sẵn sàng biến những ngôi nhà khi họ còn sống thành địa điểm tham quan cho du khách và người dân nếu nhà nước cho phép, nhưng riêng với VN thì lại còn vướng mắc bởi bao vấn đề “tế nhị” khác, mà tất cả là do sự hẹp hòi mà thôi. Ví dụ như ngôi nhà của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhạc sĩ Phạm Duy…có thể sẽ có nhiều người trong và ngoài nước muốn ghé nhưng đã chắc gì những nhạc sĩ cách mạng khác lại thu hút người đến khi mà nhạc của họ bây giờ còn chẳng mấy ai nghe?
Với du khách là thế, còn với người dân, Sài Gòn cũng như tất cả những thành phố lớn, nhỏ khác ở VN thường rất thừa thãi quán café, quán nhậu, nhà hàng…(chả trách dù nghèo nhưng tỷ lệ tiêu thụ bia,, thuốc lá ở nước ta rất cao), song lại thiếu những công trình văn hóa công cộng để nâng cao dân trí, ví dụ thiếu thư viện tốt. Ở Sài Gòn, từ phường, quận cho tới cấp thành phố đều có thư viện, nhưng các thư viện phường, quận thường quá chán, sách đã ít, sách hay lại càng ít.
Tại các thư viện không cho mượn băng đĩa nhạc, phim…miễn phí, càng không thể tìm thấy những băng đĩa nhạc giao hưởng, ca kịch opera, múa ballet hay nhạc quốc tế đủ các thể loại từ các quốc gia khác nhau…để người dân, nhất là giới trẻ có thể mượn về xem và “chống dốt”. Cái gì cũng phải đi mua tiền đâu mà mua, hỏi sao giới trẻ thường rất thiếu hụt kiến thức về opera, ballet, nhạc cổ điển, phim cổ điển…
 
Sài Gòn hồn xưa phai nhạt
Là một thành phố trẻ chỉ mới hơn 300 năm tuổi, Sài Gòn không có nhiều di tích, di sản văn hóa, ngay cả so với Hà Nội hay Huế. Nhưng điều đáng tiếc là đã ít mà lại không được giữ gìn, mà còn bị phá bỏ.
Theo thởi gian những vết tích của Sài Gòn xưa cứ mai một dần hoặc hoàn toàn biến mất. Đôi khi, người ta cứ nghĩ là chuyện nhỏ.
Từ những viên gạch cũ mộc mạc lát xung quanh Nhà thờ Đức Bà cũng bị đào lên thay bằng loại gạch mới bóng loáng. Một quán café Givral, nơi từng là địa điểm của bao ký giả trong và ngoài nước thời chiến tranh VN đến thu thập thông tin, ngồi viết bài, trong đó có nhân vật tình báo Phạm Xuân Ẩn; nơi từng được nhắc đến trong cuốn sách và bộ phim “Người Mỹ trầm lặng”…Lẽ ra thay vì xây mới, cùng với việc phá bỏ toàn bộ hành lang Eden cũ, nên giữ lại, biến thành một địa chỉ văn hóa du lịch khi treo thêm những bức ảnh của bộ phim này, của Sài Gòn xưa, chẳng hạn.
Một ví dụ nhỏ, như ở ở Paris, quán Café des 2 Moulins sau khi được quay trong bộ phim tình cảm Amélie, 2001 càng trở nên nổi tiếng hơn, du khách ghé đến là thấy ngay hàng loạt hình ảnh của bộ phim treo trong quán.
Mới đây, nhiều người dân Sài Gòn cảm thấy tiếc nuối khi toàn bộ hàng cây cổ thụ ở công viên Lam Sơn phía trước Nhà hát thành phố, có tuổi đời hàng chục năm, đã bị đốn hạ để xây nhà ga ngầm đầu tiên của tuyến metro số 1 (Bến Thành-Suối Tiên). Vòng xoay cây liễu cùng đài phun nước ở giao lộ Nguyễn Huệ với Lê Lợi cũng bị di dời. Rồi cụm tượng đài ở vòng xoay Quách Thị Trang trước chợ Bến Thành.
Và cả thương xá Tax. Theo báo chí, trung tâm thương mại lâu đời nhất tại VN, hơn 130 năm tuổi này, sẽ được phá đi, xây dựng thành cao ốc 40 tầng.
Cùng với chợ Bến Thành, Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện thành phố..., những cái tên như Eden, thương xá Tax, quán café Givral, La Pagode, Brodard, những hình ảnh như đài phun nước ở giao lộ Nguyễn Huệ-Lê Lợi…đã trở thành quen thuộc, gắn liền trong ký ức của người dân Sài Gòn bao nhiêu năm…nay đã biến mất.
Nhà thờ Đức Bà, Nhà hát thành phố (trước đây là Hạ Nghị Viện của chính quyền VNCH), và sắp tới sẽ là chợ Bến Thành, thì đều đang và sẽ bị đè bẹp xuống, trở nên bé nhỏ thảm thương vì những công trình mới xây cao hơn nhiều lần.
Tất cả đều được lấy lý do vì nhu cầu phát triển, thành phố cần phải hiện đại hóa, người dân cần phải hy sinh! Biết là thế, nhưng thật ra, đập bỏ luôn là phương án nhanh nhất, dễ nhất!
Giá trị của một thành phố không chỉ ở những công trình kiến trúc mới. Linh hồn của một thành phố nhiều khi nằm trong từng viên gạch cũ, từng hàng cây cổ thụ, một quán café xưa…Ở đó những dấu ấn lịch sử, những dấu vết thời gian đi qua còn in lại. Và người ta gắn bó với một thành phố lắm khi chỉ từ những thứ nhỏ nhặt như thế.
Sài Gòn ơi hồn ở đâu bây giờ?

Song Chi.

Saturday, August 16, 2014

Rob Rawson

MỘT THẾ GIỚI MỚI
CỦA NƯỚC MỸ HÙNG MẠNH:
NHỮNG DỰ ĐOÁN NỔI BẬT VỀ NĂM 2030
Video Rob Rawson


Dưới đây là một vài dự đoán mà người viết đang nhận thấy diễn ra hoặc ít nhất bắt đầu diễn ra cho đến năm 2030, dựa trên những suy đoán về tương lai của chính bản thân nguời viết lúc ấy.
 
1.  75% Các Trường Đại Học Trên Thế Giới Sẽ  Đóng Cửa
Tại sao phần lớn các trường đại học đóng cửa đến năm 2030? Trước khi bắt đầu, người viết muốn cùng các bạn “nhìn lại” mô hình các trường đại học Mỹ ở thời điểm năm 2013.
Ở thời điểm năm 2013, học phí đại học tại trường Harvard vào khoảng $54,000 / năm, và các trường đại học thông thường tại Mỹ có mức học phí trên $20,000 / năm. 
 Kể từ năm 2013, đã có rất nhiều trường đại học đăng tải toàn bộ chương trình học miễn phí trên mạng.  Các tổ chức như Coursera, Học Viện Khan và Udacity xuất hiện  tạo điều kiện cho những giảng viên hàng đầu công bố các bài giảng của mình trên mạng miễn phí đến mọi người.
Chỉ nhanh chóng một vài năm sau đó, một trong những trường đại học hàng đầu tại Mỹ đã tiên phong khi không chỉ đưa toàn bộ tài liệu học miễn phí (như họ đã làm năm 2013) mà còn mở các chương trình đào tạo chứng chỉ trên mạng cho bất kì ai tham khảo toàn bộ tài liệu và vượt qua được tất cả các bài kiểm tra của chương trình học. Phí đăng kí thi lấy các bài kiểm tra chỉ bằng 1/10 toàn bộ chi phí cho một chương trình học thông thường.  Nói một cách khác, bạn hoàn toàn có thể  lấy chứng chỉ đào tạo của trường Đại học Harvard chỉ dưới $5,000 / năm khi tham khảo tài liệu miễn phí trên mạng, tham dự các buổi trao đổi học tập với các học viên cùng khoá, và sau đó thi lấy tín chỉ tốt nghiêp khoá học.
Trên thế giới đã xuất hiện các tổ chức chuyên tổ chức các kì thi như vậy tại nước sở tại, mà đi đầu là Ấn Độ và Kenya .
Không lâu sau đó hàng loạt các trường đại học hàng đầu tại Mỹ cũng nối gót Harvard, tạo điều kiện cho hàng triệu sinh viên trên toàn thế giới bắt đầu có thể theo học trên mạng tại các trường đại học hàng đầu này. Sinh viên từ khắp nơi ở Mỹ, Ấn Độ, Kenya, Brazil, và Phillipines nhanh chóng nắm bắt lấy cơ hội này để có thể lấy tấm bằng Harvard. Do không thể cạnh tranh được với các trường đại học đàn anh, nhiều trường đại học kém uy tín hơn dành phải bỏ cuộc và buộc đóng cửa.
Một thị truờng mới về dịch vụ dạy kèm sinh viên trên mạng định hình và nhanh chóng phát triển. Tuy nhiên, dù chỉ với 1/10 chi phí bỏ ra dể lấy được tấm tín chỉ khi học trên mạng, nhiều sinh viên có điều kiện khá giả vẫn chọn cách trả mức chi phí cao hơn để có được dịch vụ dạy kèm riêng (1 thầy : 1 trò) hay nhóm bạn học tập, bên cạnh chương trình đại học miễn phí trên mạng.
Để có thể duy trì hoạt động, 25% các trường đại học còn lại sẽ phải tự phát triển chương trình học online, hoặc liên kết với các trường đại học danh tiếng khác nhằm cung cấp các dịch vụ khảo thí, hoặc cho thuê lớp học và phương tiện thực tập cho các sinh viên đang theo học các khoá đòi hỏi sử dụng các thiết bị đặc biệt và không thể giảng dạy trực tuyến.
 
2.      10% Các Công Ty Giàu Nhất Thế Giới tại Mỹ Được Xếp Loại Là “Những  Tập Đoàn Trực Tuyến”
Với bối cảnh hiện tại khi các sinh viên Ấn Độ có thể nhận được tấm bằng đại học Harvard, mức độ cạnh tranh về công việc cũng như nhân tài sẽ thực sự trở thành vấn đề cạnh tranh toàn cầu. Tuy nhiên, luật di trú vẫn chưa thể bắt kịp trước sự thay đổi này và do đó việc xin di trú tại nhiều quốc gia phát triển còn vấp phải nhiều khó khăn. Điều này thúc đẩy mức độ toàn cầu hoá trong phân công việc làm. Các công ty Trung Quốc sẽ tuyển dụng các nhân viên Mỹ làm việc khi họ không thể tìm được các ứng viên hội đủ năng lực tại Trung Quốc.
Các công ty ngày càng tăng cường phạm vi tổ chức hoạt động kinh doanh trên mạng trực tuyến và các “tập đoàn trực tuyến” được định nghĩa là những tập đoàn mà số lượng nhân viên làm việc tại văn phòng công ty không quá 10% toàn bộ nhân viên của họ ở bất kì thời điểm nào.
 
3.      90% Các Công Ty Taxi Sẽ Đóng Cửa.
Đến năm 2013, đã có 3 bang tại Mỹ thông qua đạo luật cho phép sử dụng xe không người lái, đánh dấu bước khởi đầu cho thời đại xe hơi tự động. Điều này dẫn đến việc hình thành câu lạc bộ lái xe hơi của một nhóm gần 1000 hội viên chia nhau cùng nhau sử dụng 50 xe hơi tự động.
Để có thể sử dụng dịch vụ này, hội viên chỉ cần gọi hệ thống phục vụ tự động để yêu cầu giao xe.  Mô hình kinh tế của dịch vụ sử dụng chung xe khiến cho các xe taxi với tài xế trở trở nên không hiệu quả trên phuơng diện tài chính.  Và thật không may hầu hết các công ty kinh doanh dịch vụ taxi chậm trễ trong việc triển khai dịch vụ này vì các vấn đề trách nhiệm pháp lý. Câu lạc bộ lái xe vượt qua được các yêu cầu pháp lý khi khởi đầu từ những nhóm tự phát.  80% hội viên của các các câu lạc bộ này không có xe hơi riêng của mình.
 
4.      Xe giao hàng tự động với các nhân viên rôbốt cung cấp dịch vụ giao hàng trong vòng 2 giờ ở khu vực ngoại ô khiến cho mô hình phân phối của hệ thống bán lẻ từng bước bị phá sản.
Một bướt đột phá khác trong việc sử dụng xe hơi tự động đó là khả năng giao hàng tốc độ khi nhận được đơn hàng online.
Một công ty tại San Francisco đã ra đời nhằm cung cấp dịch vụ giao hàng trong vòng 2 giờ cho bất kì sản phẩm ở mức giá chỉ $4 trong 2 giờ và $2 trong 24 giờ kể từ lúc đặt hàng (mức giá được tính tại thời điểm 2013).
Điều này hoàn toàn có thể xảy ra khi kết hợp xe không người lái với nhân viên người máy (robot). Robot sẽ gọi điện thông báo người nhận khi nào có thể gặp khách hàng để giao hàng.
Với một đội xe giao hàng tự động, công ty này có thể giao hàng trong vòng 2 giờ cho hầu hết các đơn hàng mà kho hàng và người nhận ở cùng một thành phố. Toàn bộ qui trình phân phối hoàn toàn tự động mà không có sự can thiệp của con người trong việc chuyên chở hàng hoá từ kho hàng đến hộ tiêu dùng, mở ra một kỉ nguyên mới của hệ thống cung cấp và phân phối hàng hoá hiệu quả tối đa.
 
5.      50% các siêu thị bán lẻ sẽ biến mất khỏi thị trường
Với mức phí giao hàng rẻ và tốc độ cho bất kì sản phẩm nào, nhu cầu lái xe đến siêu thị để mua sắm trở nên xa xỉ. Sẽ tiện lợi hơn rất nhiều khi đơn giản đặt hàng trên mạng và sau đó hàng sẽ được giao đến tận cửa chỉ trong vòng 2 giờ. Các ứng dụng thiết bị bảng ngày càng tạo điều kiện dễ dàng hơn khi cung cấp danh mục các sản phẩm mà người tiêu dùng đã đặt hàng cho lần mua sắm trước, cũng như cho phép họ lựa chọn các sản phẩm cần cho lần mua sắm này.
 
6.      Các ứng dụng thông minh cho phép bạn tự động hoá toàn bộ quy trình.
Ứng dụng thông minh sẽ mách giúp bạn khi nào bạn nên vứt bỏ món đồ nào đó vào thùng rác và liệu rằng bạn có muốn đặt món hàng mới thay thế. Và như thế, chỉ mất 5 phút để chúng ta có thể hoàn tất việc mua sắm siêu thị cho cả nhà thay vì hơn 1 giờ như trước đây.
Tuy nhiên một vài siêu thị sẽ thay đổi mô hình kinh doanh theo hướng là nơi khách hàng khám phá những sản phẩm mới. Các công ty trả tiền cho các siêu thị để trưng bày các sản phẩm cũng như phân phát hàng mẫu đến người tiêu dùng. Bất kì người tiêu dùng nào khi nhận hàng mẫu được yêu cầu cung cấp các thông tin cá nhân và email nhằm giúp nhà sản xuất có thể liên hệ với khách hàng của mình về sau và thuyết phục họ tiếp tục mua những sản phẩm của công ty. Đã có một số phản đối diễn ra tại một trong số những siêu thị này vì các công ty từ chối phát hàng mẫu cho những hộ gia đình có thu nhập thấp. Những người phản đối cho rằng thu nhập thấp chính là điều kiện quyết định họ đáng được nhận hàng mẫu miễn phí.
 
7.      Mua sắm trên thực tế là để trãi nghiệm và tận hưởng dịch vụ, và mua sắm các loại hàng hoá và nhu cầu thiết yếu hầu như luôn được thực hiện online.
Mua sắm trên mạng hơn hẳn hệ thống bán lẻ ở hầu hết mọi khía cạnh: chi phí rẻ hơn, dễ dàng hơn,  và trong hầu hết trường hợp nhanh hơn vì bạn không cần lái xe để mua sắm. Các cửa hàng bán lẻ thường xuyên trở thành các điểm khuyến mãi, nơi khách hàng có thể thích thú thử dùng các sản phẩm trưng bày mà sau đó được đặt hàng trên mạng và giao đến tận nhà.
 
8.      Truyền hình Cab sẽ biến mất
Điều này không còn quá ngạc nhiên. Hệ thống truyền hình cab sẽ không còn tồn tại đến năm 2026 và xem truyền hình được thực hiện theo yêu cầu khách hàng qua Internet.
 
9.      Cập nhật cuộc sống bản thân 24/7
Một số bạn đã và đang ghi lại toàn bộ cuộc sống thường nhật của mình bằng một thiết bị ghi hình được gắn ngay sau tai với kính thông minh 3D (1 sản phẩm phát triển dựa trên mắt kiếng do Google chế tạo năm 2012).
Xu hướng ghi lại toàn bộ cuộc sống của mình bắt nguồn từ một số nguyên nhân khác nhau. Một số cá nhân xem đó như là một cuốn nhật kí giúp họ có thể nhớ về quá khứ, với hy vọng rằng bằng cách nào đó họ sẽ có thể “cài đặt” lại những kỉ niệm trong trí nhớ của mình (công nghệ này chưa xuất hiện  tại thời điểm hiện tại).  Một số cá nhân khác làm vì sở thích cá nhân.
Cảnh sát cũng được yêu cầu sử dụng công nghệ này nhằm mục đích thu thập những bằng chứng phạm tội. Các tội phạm được trao trả tự do trước thời hạn được yêu cầu ghi nhận lại toàn bộ cuộc sống của mình để chứng minh họ không tham gia vào bất kì hành đồng phạm pháp nào (thông tin này được xử lý bảo mật mà không có sự can thiệp của con người, thay vào đó là hệ thống trí tuệ nhân tạo sẽ phân tích các cuộn ghi hình xem xét nếu có hành vi phạm pháp nào diễn ra.)
 
10.  Điện thoại di động trở nên hoàn toàn lỗi thời
Bạn sẽ thấy các thanh thiếu niên thời đại sau này không còn sống chết bên mình với chiếc điện thoại di động như trước đây, mặc dù những người luống tuổi trên 70 vẫn còn sử dung chúng.
Các công nghệ thay thế điện thoại di động có thể phân làm 2 loại như sau:
Cũng là với cặp mắt kiếng thông minh dùng để ghi hình, chúng ta có thể  sử dụng cho các mục đích trao đổi tin nhắn và hình ảnh, truy cập Internet, và với nhiều người, chúng được sử dụng như một công cụ thay thế máy vi tính.
Một cách khác đem lại cảm giác chân thực hơn đó là sử dụng một thiết bị đơn giản gắn ngay sau tai và điều khiển thông qua một chương trình tự động (artificial intelligence). Thiết bị này cung cấp hướng dẫn bằng lời giúp người sử dụng có thể thực hiện các cuộc gọi, tìm kiếm thông tin người quen, hỏi đường…
 
11.  Những thay đổi khí hậu vẫn chưa gây thảm hoạ nghiêm trọng cho con người, tuy nhiên đã một số giải pháp công nghệ từng bước hứa hẹn giảm hiện tượng hiệu ứng nhà kính.
Thay đổi khí hậu là một trong những nguyên nhân khiến cho châu Phi càng nhiều hạn hán, và dẫn đến nguy cơ nạn đói hoành hành tại châu lục này. Tuy nhiên nguy cơ này được khắc phục một cách hiệu quả khi tổ chức từ thiện của tỉ phú Bill Gates cùng vợ (Gates foundation) phát triển thành công các vụ mùa nông nghiệp dựa trên công nghệ biến đổi gen.
Bên cạnh đó, băng cực gần như biến mất, tuy nhiên mực nước biển vẫn chưa dâng cao một cách rõ rệt. So với năm 2013, chính phủ các nước vẫn chưa có phản ứng lo lắng hay hành động nào trước những thay đổi khí hậu này. Tuy nhiên, đã xuất hiện một số công nghệ mới ra đầy triển vọng với hy vọng giảm bớt những ảnh hưởng tiêu cực từ thay đổi khí hậu như các tấm thu nhận năng lượng mặt trời với chi phí thấp, cũng như ngày càng nhiều người sử dụng xe hơi điện hay hybrid (có thể chạy bằng xăng hay điện).
 
12.  Trung Quốc tiến hành các biện pháp mạnh mẽ trong việc cải tạo chất lượng không khí.
So với năm 2013, Trung Quốc sẽ giảm 60% các phân tử độc hại trong không khí tại các thành phố lớn tại nước này.
 
13.  Mạng lưới phân phối điện năng phát triển và thiết bị  điện tử thông minh sẽ giúp việc phân phối và sử dụng năng lượng thực sự trở nên hiệu quả.
Các pin điện tử được phát triển ngày càng tiến bộ và các qui định của chính phủ khuyến khích người dân sử dụng ngày càng nhiều các thiết bị tiết kiệm điện năng. Những thiết bị này giúp tiết kiệm năng lượng và phân phối điện năng một cách hiệu quả.  Chẳng hạn đơn giản như tủ lạnh sẽ có thể ngừng chạy một vài phút nếu mức điện năng tải về quá cao, và các xe hơi chạy điện có thể được nạp năng lượng vào ban đêm.
 
14.  Mỹ sẽ không còn nhâp khẩu dầu thô
Kể từ năm 2012, việc khai thác dầu thô bằng phương pháp “fracking” (phương pháp sử dụng chất lỏng nén với áp suất cao để khoang các giếng dầu) được áp dụng chủ yếu tại Mỹ. Cũng vào thời điểm này, Tổ chức năng lượng thế giới dự đoán đến năm 2017, Mỹ sẽ trở thành nước sản xuất dầu thô đứng đầu thế giới và đến năm 2030, Mỹ có thể tự cung cấp nhu cầu dầu thô trong nước. Tất cả những dự đoán này đều trở thành hiện thực ở thời điểm 2030.
 
15.  Trí tuệ thông minh nhân tạo đang từng bước khiến nhiều ngành công nghiệp phá sản.
Năm 2012, Watson – Máy vi tính IBM do chế tạo đánh gục tất cả các đối thủ hàng đầu trong game show Jeopardy – chương trình truyền hình với trò chơi ô chữ nổi tiếng tại Mỹ. Công nghệ sử dụng trí tuệ thông minh đã phát triển vượt bậc, làm phá sản nhiểu ngành công nghiệp trên thế giới:
Hệ thống sổ sách kế toán tự động – các bạn chỉ cần cập nhật toàn bộ các hoá đơn, chứng từ vào hệ thống này, và trả lời một số câu hỏi xác minh (thật dễ dàng như bạn đang làm việc với nhân viên kế toán thực sự). Những thiết bị kế toán này thực sự hiệu quả đến mức các nhân viên kế toán không thể cạnh tranh, và nghề này trở nên hoàn toàn biến mất. Nhân viên kế toán thực thụ giờ chỉ tham gia khoảng 1% toàn bộ quá trình ghi nhận sổ sách kế toán khi hệ thống này gặp khúc mắc.
Các trung tâm tư vấn khách hàng với thiết bị trả lời tự động sẽ có thể trả lời khách hàng với chất giọng hoàn toàn tự nhiên đến nỗi khách hàng sẽ không thể phát hiện được khi nào họ nói chuyện với một nhân viên thực sự hay chỉ là thiết bị trả lời thông minh.
Các luật sư trực tuyến (ảo) – Các hãng luật lớn sử dụng chương trình này để thụ lý các hồ sơ khách hàng với mức chi phí chỉ bằng 1/10 so với các công ty luật truyền thống.
 
16.  Phương pháp phân tích DNA cũng như những tiến bộ trong điều tra tội phạm phát triển tốc độ khiến cho các tội phạm rất khó thoát khỏi cáo trạng của mình.
Robôt điều tra tội phạm sẽ thu thập toàn bộ các chứng cứ khác nhau tại hiện trường. Hàng ngàn mẫu thử được thu thập và phân tích để có thể so sánh mẫu DNA với ngân hàng dữ liệu ngay tại hiện trường.
Ngay cả nếu ngân hàng dữ liệu không có thông tin về một cá nhân nào đó, việc phân tích DNA cũng cho phép tìm ra những manh mối dựa trên mẫu DNA của những người thân thích dựa trên những điểm tương đồng giữa họ. Sau khi mẫu DNA được xác định, các cơ sở dữ liệu khác nhau sẽ tự động thực hiện việc kiểm tra chéo giúp các nhân viên cảnh sát có được một hồ sơ tội phạm chính xác với thông tin toàn bộ các đối tượng tham gia phạm tội tại hiện trường, cũng như những hoạt động của họ trong những tuần lễ trước đó. Vì thế, tội phạm rất khó có thể thoát khỏi cáo buộc hành vi phạm pháp của mình.
 
17.  Chính phủ thực sự biết mọi thứ về bạn.
Trước những cuộc tấn công khủng bố lớn xảy ra trong thời gian qua, Chính phủ Mỹ buộc phải áp dụng mọi biện pháp cần thiết trong tầm kiểm soát của mình để ngăn chặn nguy cơ các cuộc khủng bố. Và cách duy nhất để ngăn chặn là thu nhập và xử lý một khối lượng thông tin đồ sộ. Thời đại của bảo mật thông tin cá nhân không còn.  CIA có thể tiếp cận toàn bộ thông tin về các hoạt động trên mạng hay tài chính của tất cả mọi người.
Chính phủ các nước tiếp tục hợp tác trong việc đẩy lùi khủng bố cũng như phát triển hệ thống dữ liệu tìm kiếm dựa trên các băng ghi hình. Dữ liệu này nhanh chóng phát triển với sự tham gia của bộ phận “Warm Blanket” bao gồm 5,000 Drone (thiết bị bay tự dộng), mỗi Drone được trang bị vài chục camera, và có thể thực hiện các chuyến bay liên tục trên toàn nước Mỹ, phần lớn Tây Âu hay những khu vực khác mà bọn khủng bố có thể đang ẩn náu. Quan trọng nhất, các thiềt bị thông minh nhân tạo sẽ sàng lọc những thông tin được cung cấp để tìm ra manh mối của các tên khủng bố. CIA và các đồng minh nước ngoài sẽ đăng nhập hình ảnh nghi phạm vào hệ thống, hệ thống sẽ đưa ra mọi giả thuyết tình huống được thu thập bởi hệ thống Drone.
Các thiết bị thông minh nhân tạo còn có khả năng nhận diện một người chỉ bằng cách quan sát phần trán của họ, hay nhận biết dấu hiệu đặc trưng thông qua trang phục mà kẻ khủng bố mặc. Việc biết được toàn bộ lịch sử đi lại của một người trong vòng một vài năm trở lại là hoàn toàn có thể thực hiện được khi sừ dụng công nghệ này.
 
18.  Số lượng phạm nhân ngồi tù giảm 30% và xu hướng này tiếp tục được duy trì
Chi phí giam giữ phạm nhân ngồi tù tại Mỹ cao đến mức đỉnh điểm, dẫn đến một đạo luật mới được ban hành về điều kiện “tại ngoại có kiểm soát” thay vì ngồi tù. Những phạm nhân được xem là không gây nguy hiểm cho cộng đồng sẽ không phải vào vào tù, mà thay vào đó họ sẽ bị theo dõi bởi một thiết bị GPS và máy camera ghi lại toàn bộ hoạt động của họ. Ví dụ như những kẻ quấy rối tình dục trẻ em sẽ bị kiểm soát toàn bộ hoạt động của mình 24 h / 7 ngày bằng hệ thống này để xem chúng có theo dõi quá mức hình ảnh của các em bé.
Nhà tù ngày càng trở nên tự động hoá, với càng ít sự góp mặt của con người trong tổ chức hoạt động mỗi ngày. Mặc dù sự tham gia của con người ngày càng giảm đi, các nhà tù ngày càng an toàn và chặt chẽ nhờ vào hệ thống ghi hình trực tiếp phân tích mọi ngóc ngách của nhà tù, giúp dễ dàng phát hiện ra các hoạt động phạm pháp như sử dụng ma tuý hay bạo lực. Thiết bị hỗ trợ này mang tên AVDU (Automatic Violence Detection Unit – Thiết bị phát hiện bạo lực), được sử dụng để phát hiện các hành động bạo lực hoặc những dấu hiệu biểu cảm của phạm nhân dẫn đến bạo lực. Các phạm nhân bạo lực sẽ bị vô hiệu hoàn toàn bởi các súng điện do các robot trên trần nhà tù phát hoả. Chẳng mấy chốc nhà tù trở nên tẻ nhạt hơn bao giờ.
 
19.  Robot sẽ trở thành những chiến binh trong tương lai
Nhân lực quân sự sẽ giảm 55%.
Năm 2013, lực lượng đặc nhiệm đã sử dụng các robot để theo dõi đối tượng nghi phạm trong đám đông chỉ với một bức hình được cung cấp. Trong các cuộc chiến đấu, các robot có khả năng phát hiện phát đạn được xuất phát từ hướng nào và có thể bắn trả ngay lập tức và chính xác đến từng li.
Năm 2030, các đội robot đặc nhiệm sẽ trở nên siêu việt trong khả năng chiến đấu so với con người ở bất kì góc độ nào. Chúng không chỉ bền bỉ và chính xác hơn so với chúng ta, mà còn trở nên không thể bị khuất phục bởi bất kì ai trong chúng ta nếu chỉ sử dụng các phương tiện chiến đấu thông thường.
Công việc dành cho các nhân viên quân sự thực thụ giờ sẽ là thu thập các thông tin nhạy cảm và điều khiển từ xa hoạt động của không lực cũng như bộ binh gồm các Drone. Các công việc trong lĩnh vực quân sự sẽ thiên về kĩ thuật, và ít sử dụng đến cơ bắp. Lính thủy Mỹ sẽ được tuyển dụng hoàn toàn không dựa trên điều kiện thể chất, mà dựa trên mức độ thông minh cũng như năng lực kĩ thuật. Những người bị thương tật sẽ được tuyển chọn vào đội đặc nhiệm thuỷ chiến. Tại Mỹ, việc gửi lính Mỹ tham gia chiến đấu sẽ chỉ còn là những gì bạn được biết khi đọc sách lịch sử. Robot hoàn toàn thay thế cho con người chúng ta tham gia các cuộc chiến đấu.
Năm 2025 tại Nigeria, lính robot Mỹ vô tình gây chết 2 em bé  khi đang cố gắng giành lại một nhân viên chính phủ Mỹ bị bắt cóc từ tay bọn khủng bố. Sự kiện này dẫn đến phẫn nộ trên toàn thế giới và đánh dấu sự ra đời của Hiệp định phòng chống bạo lực robot. Hiệp định này qui định rằng robot chỉ được sử dụng để bắt hoặc vô hiệu hoá tôi phạm, mà không bao giờ được phép giết người.
Trong vòng 5 năm trở lại tại thời điểm 2030, robot trở nên ngày càng hiệu quả trong việc bắt giữ các tù binh chiến tranh mà không cần phải giết người, dựa trên những tiến bộ công nghệ xuất hiện từ năm 2013 chẳng hạn như  “Active Denial System” – “Hệ thống vô hiệu hoạt động” của Mỹ. Hệ thống hiện đại này cho phép tạo ra bức tường ảo bao quanh kẻ thù. Nếu kẻ thù cố gắng thoát khỏi bức tường ảo này, họ sẽ bị phỏng da cũng như phải chịu đựng những cơn đau dữ dội. Một số bang tại Mỹ đã sử dung công nghệ này để trừng phạt những kẻ nổi loạn.
 
20.  Máy bay siêu thanh cho phép hành khách bay từ Sydney đến London trong chỉ 4 giờ (thay vì 23 giờ ) hay từ New York đến Rio de Janeiro trong vòng 2 giờ.
Chẳng còn là vấn đề nếu bạn muốn trải qua kì nghỉ cuối tuần ở Rio de Janeiro, hoặc bay đến Thái Lan để đi chơi tối.
 
21.  Các thiết bị y tế gọn nhẹ có thể kiểm tra toàn bộ cơ thể bạn và phát hiện 95% các căn bệnh trong vòng 5 phút.
Một thiết bị nhỏ bằng vali hành lí sẽ có khả năng chẩn đoán bệnh tương tự như máy siêu âm MRI (nhưng với hình ảnh không gian 3 chiều), và còn có thể thực hiện hầu hết các xét nghiệm máu cũng như chẩn đoán phát hiện ca bệnh khó như ung thư phổi với chỉ bằng cách kiểm tra hơi thở của bệnh nhân.
Một bản báo cáo sơ lược cung cấp từ máy siêu âm, sẽ qua xử lý bởi thiết bị thông minh để chẩn đoán chính xác các vấn đề của bệnh nhân trong hầu hết mọi trường hợp.Ý kiến của các chuyên gia X-quang giờ chỉ là xác nhận đồng ý các kết quả đánh giá đuợc đưa ra bởi các thiết bị thông minh này.
 
22.  Tỉ lệ dưới mức nghèo đói giảm xuống gần như zero
Từ năm 2000 đến 2012, tỉ lệ tử vong của trẻ em dưới 5 tuổi đã giảm xuống còn 2.65 triệu ca mỗi năm. Đã có hơn 7,256 trẻ được cứu sống mỗi ngày. Theo định nghĩa của Ngân hàng thế giới, dưới mức nghèo đói được hiểu dành cho những người có mức sống ít hơn $ 1.5 / ngày (tính theo thời giá năm 2013.)
Tỉ lệ dân số thế giới sống dưới mức nghèo đói giảm từ 43% năm 1990 xuống còn 21% năm 2010. Xu hướng giảm dần vẫn đang tiếp diễn và đến năm 2030, sẽ không còn những người sống dưới mức nghèo đói.
 
Rob Rawson
Người dịch : Helen Ngô
Bài viết của Rob Rawson đăng trên Staff.com 10/04/2013