Thursday, September 22, 2016

Tuổi trẻ VN

 
Lá cờ Mỹ trong Thế Chiến 2 đấu giá được $514,000
 
Các cựu chiến binh Thế Chiến 2 ngồi phía sau lá cờ Mỹ vừa được mang về viện bảo tàng ở Soesterberg, Hòa Lan. (Hình: AP/Peter Dejong)

DALLAS, Texas (AP) – Lá cờ của Mỹ một đơn vị quân đội Hoa Kỳ trong Thế Chiến 2 bán được với giá $514,000 trong cuộc đấu giá ở Dallas hồi Tháng Sáu và ba tháng sau được mang về một viện bảo tàng lịch sử quân sự ở Hòa Lan.
 
Phát ngôn viên Noah Fleisher của Heritage Auctions cho biết đó là lá cờ với 48 ngôi sao (số tiểu bang Mỹ vào thời gian ấy) treo trên chiếc tàu dẫn đầu cuộc đổ bộ lên bãi biển Utah Beach trong cuộc đổ bộ D-Day vào Normandie, Pháp, ngày 6 Tháng Sáu, 1944.

Trên lá cờ có một lỗ thủng do trúng đạn đại liên của quân đội Đức Quốc Xã phòng thủ bờ biển.
 
Người mua được lá cờ là doanh gia Bert Kreuk, người Hòa Lan, nói rằng ông “muốn gìn giữ kỷ vật tượng trưng cho sự kiện lịch sử quan trọng ấy.”
 
Khởi đầu, lá cờ chỉ được ra giá $100,000.
 
Người lái chiếc tàu đổ bộ là Trung Úy Howard Vander Beek ở Cedar Falls, Iowa, sau cuộc chiến đã giữ lại lá cờ suốt 70 năm cho đến khi qua đời năm 2014 và sau đó gia đình đưa ra bán đấu giá tại địa phương. (HC)
 
@nguoiviet

Sunday, September 18, 2016

Từ facebook của Ngân An


Image may contain: one or more people Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào nhưng đã từng đánh trượt cả một lớp. Lớp đó kiên quyết cho rằng một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo và đó là một cách cân bằng tuyệt vời.
 
Thế là vị giáo sư nói: “Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì ...thế không ai bị trượt và cũng không ai được A cả."

Sau bài kiểm tra đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên chăm rất buồn, còn những sinh viên lười rất mừng.
 
Qua bài kiểm tra thứ hai, những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi. Điểm trung bình cho bài lần hai là D! Không ai vui cả.
 
Đến bài thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, còn các cuộc cãi vã, buộc tội, nêu tên nổ ra, mọi người đều khó chịu và không ai muốn học để người khác có lợi.
 
Đến bài cuối cùng, tất cả đều trượt, và ai cũng ngỡ ngàng. Giáo sư đã nói với họ rằng: Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng, kiểu gì thì kiểu xã hội mà các bạn đang mong muốn cũng khó thành hiện thực vì dù ý tưởng rất hấp dẫn nhưng khi đưa vào thực thi chẳng ai còn động lực để làm việc nữa. Không gì đơn giản hơn thế!
 
Cuối cùng ông tổng kết:
“Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi. Người không phải làm gì vẫn được hưởng trong khi người phải làm thì không được hưởng gì. Chính phủ không thể cho ai cái gì mà không lấy thứ đó từ người khác. Khi một nửa nhân dân thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có nửa khác làm cho, còn nửa còn lại thì nghĩ họ làm cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác đoạt mất, đó chính là khởi đầu của kết thúc cho mọi xã hội !"
 
"Không ai có thể gia tăng sự giàu có bằng cách chia đều nó ra.”
 
Hehe, câu chuyện trên có vẻ giống mô hình tiến lên CNXH ở VN nhỉ?
-----------
[BONUS]
Một xã hội công bằng mang tính nhân bản là gì ?
 
Không nên khó chịu về việc chênh lệch giàu nghèo của một xã hội nào đó. Mà hãy hỏi xem ở xã hội đó người nghèo có đủ sống không? Chất lượng cuộc sống của người nghèo có thực thụ là 1 cuộc sống dành cho con người không ? Đau bệnh có được chữa trị tận tình không?
 
Và tiếp tục hỏi xem những người giàu cái giàu của họ có xứng đáng không ? Họ giàu bằng công sức - đầu óc của họ hay sự mánh mung, gian lận hay bất chính, phi pháp, ô dù?
 
Ở xã hội đó cơ hội đỗ đạt, cơ hội thăng tiến có công bằng với tất cả không ? Hay chỉ thiên vị cho riêng nhóm người nào đó và con cháu của những ai đó. Và quan trọng nhất, là luật pháp và chính sách ưu đãi của nhà nước phải công bằng với tất cả, không phân biệt giàu nghèo, nghề nghiệp, địa vị... trước pháp luật ai cũng bình đẳng như ai.
 
Tin, ảnh: FB Đường Sáng
From fb Ngân An

Tuesday, September 6, 2016

GIÁO DỤC TẠI VIỆT NAM
Niên khóa 2016-2017 tại Hà Tỉnh




Xem thêm : Hà Tỉnh

Monday, September 5, 2016

Tuesday, August 23, 2016

Bạn có thể nói tiếng Việt với computer.
Tội gì phải gõ trên keyboard


TẠI SAO ĐẠI HÀN CÒN MÀ VIỆT NAM CỘNG HOÀ MẤT ?
(MỘT GÓC NHÌN VỀ CUỘC CHIẾN TRANH VIỆT NAM & TRIỀU TIÊN.)

Mãi cho đến bây giờ, mãi cho đến hôm nay, sau hơn 40 ...năm ngày cộng quân Bắc Việt cưỡng chiếm miền Nam, nhiều người nghĩ rằng Việt Nam Cộng Hoà không bằng Đại Hàn, hay lòng tự hào của dân miền nam Việt Nam không bằng dân Đại Hàn ... nên Việt Nam Cộng Hoà thất bại bị Cộng Sản tiêu diệt, còn Đại Hàn trụ được và đẩy lui Cộng Sản.

VẬY THỰC TẾ RA SAO ?
No automatic alt text available. Mình xin nói thẳng, cái nhìn trên chỉ là cái nhìn thiển cận, chưa có suy xét thấu đáo lịch sử. Các bạn hãy đặt ra những giả sử Nếu :

+ Nếu Đại Hàn cũng bị đồng minh bỏ rơi, thì có trụ nổi với sức tấn công của CSTT cộng với sự viện trợ hùng hậu của khối Cộng Sản mà đứng đầu là Liên Xô và Trung Cộng hay không ?

+ Nếu người dân miền nam Việt Nam ai cũng biết rõ bản chất của bọn Cộng Sản chúng tàn ác như sự nhận biết của người dân Đại Hàn thì cộng sản có lập căn cứ du kích trong miền nam được không ?

Có một sự khác biệt ở 2 cuộc chiến này là Đại Hàn bị CSTT đánh cho te tua, chỉ còn 1 tỉnh cuối cùng ở cực Nam nữa là Đại Hàn bị xoá sổ thì Hoa Kỳ và Liên Hợp Quốc mới nhảy vào can thiệp, việc can thiệp chậm trễ đã làm CSTT tàn phá và giết chóc hơi bị nhiều, nhưng đủ để làm người dân Đại Hàn nhận ra bộ mặt thật của bọn Cộng Sản và căm ghét bọn chúng tận xương tuỷ (đó là lý do vì sao khi quân đồng minh Đại Hàn sang giúp Việt Nam Cộng Hoà rất mạnh tay với Cộng Sản).

Còn ở Việt Nam thì Hoa Kỳ lại nhảy vào quá sớm, trong khi nguời dân miền Nam còn quá ngơ ngác chưa hiểu cộng sản là gì, bị những viên kẹo bọc đường của cộng sản dụ dỗ, và do đã có ác cảm với nguời ngoại quốc là Pháp sau bao nhiêu năm Pháp thuộc....

Thế cho nên việc Hoa Kỳ đã vội can thiệp quân sự vào Việt Nam lúc đó theo mình nhìn nhận: thực sự là hạ sách, nó là một nước cờ quân sự quá sai lầm, mãi cho đến sau này một khi đã sa lầy tại chiến truờng Việt Nam quá lâu, nhưng Hoa Kỳ vẫn chưa nhận ra điều đó. Chính sách của chính phủ Hoa Kỳ lúc đó là 3 năm bình định Đông Nam Á, thế nhưng họ đã sa lầy quá lâu.

+ Nếu CSTT có những căn cứ đồng minh vô cùng thuận lợi giống như Cộng Sản Bắc Việt như tại Lào và Cam Bốt ở ngay sát nách Việt Nam Cộng Hoà thì cuộc chiến tranh Triều Tiên có nhanh chóng chấm dứt chỉ trong vòng 3 năm không ?

Cuộc chiến chống sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản ở Triều Tiên xảy ra trước cuộc chiến ở Việt Nam. Ở chiến trường đầu tiên ,Hoa Kỳ chưa có kinh nghiệm gì với cộng sản, và cũng không có 1 sự tính toán kiểu "cờ thế" nào, dốc lòng cùng Đại Hàn đánh lui Cộng Sản, không chỉ đánh lui mà còn muốn xoá sổ Cộng Sản ở Triều Tiên, liên minh Hoa Kỳ - Đại Hàn - Liên Hợp Quốc từng chiếm được Bình Nhưỡng và đánh đến tận biên giới tiếp giáp với Trung Cộng, chỉ chờ xoá sổ cộng sản, thống nhất Triều Tiên.

Nhưng khi giao tranh đến đây thì Chí Nguyện Quân Trung Cộng và Hồng Quân Liên Xô đã xua quân xuống tham chiến trực tiếp, hai bên giành co qua lại cuối cùng cũng trở về lại vĩ tuyến 38 và mãi mãi là ranh giới của 2 thể chế cho đến bây giờ.

Việc không thể xoá sổ đuợc Cộng Sản ở Triều Tiên là một thất bại, nhưng quá trình Bắc Tiến của Hoa Kỳ và Đại Hàn cũng đã làm CSTT kiệt quệ và tổn thất nặng nề mà không còn nhiều khả năng đánh phá Đại Hàn nữa. Nhưng cũng để lại cái hại là kể từ đây Hoa Kỳ cũng đã rút kinh nghiệm với Cộng Sản, họ hiểu rằng chỉ có thể chặn Cộng Sản bằng cách lập một tiền tuyến như Đại Hàn và chia ranh giới chứ không thể đánh đến cùng để rồi giáp chiến với cả Liên Xô - Trung Cộng, đó sẽ là viễn cảnh của một cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ 3.

Và Hoa Kỳ đã áp dụng điều đó với cuộc chiến tranh ở Việt Nam, chủ trương chỉ co cụm cố thủ ở miền Nam, không bao giờ Bắc Tiến đánh lại cộng sản Bắc Việt, nếu có chỉ là những chiến dịch không kích đánh phá cơ sở, căn cứ quân sự của đối phương mà thôi.
Trong binh pháp tối kị nhất là chỉ "phòng thủ mà không phản công", Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã rơi vào tình cảnh như vậy.
 
Trong khi cộng sản Bắc Việt có thể tấn công từ mọi hướng từ vĩ tuyến 17 tràn xuống từ Tây Bắc Lào và Tây Nam Cam Bốt đánh qua, còn có bọn du kích để nội công ngoại kích, Cộng Sản đánh với Việt Nam Cộng Hoà với một tâm lý rất thoải mái là muốn tập trung hết quân lực đánh vào vị trí nào ở miền nam cũng được và chẳng cần phải lo phòng thủ gì ở phần đất từ vĩ tuyến 17 trở lên, ngoài việc bố trí các tiểu đoàn phòng không để đón máy bay của Việt Nam Cộng Hoà, trong khi đó Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà phải phòng thủ dàn trải chứ không được tập trung, vì không biết Cộng Sản sẽ tấn công bất cứ khi nào bất kì vị trí nào.

Dĩ nhiên khi cộng quân Bắc Việt xâm nhập đến hơn triệu quân, liên tục đánh phá, phá hoại, và dùng biên giới Cam-Lào để lẩn tránh, làm căn cứ, thì khó ai có thể cầm cự. Nhất là khi bọn lãnh đạo csVN lại luôn coi mạng lính của chúng như cỏ rác luôn dùng chiến thuật biển người áp đảo và thí quân. Thế nên mới có đến hơn 200 ngàn cán binh Cộng Sản ra hồi chánh

Bắc Việt với sự chi viện vũ khí hùng hậu của cả khối Cộng Sản, nhất là từ Trung Cộng luôn muốn dân Việt đánh Hoa Kỳ đến người Việt cuối cùng. Và toàn lập căn cứ phần lớn ở biên giới Cam và Lào. Chứ có lập được mấy căn cứ nào lớn ở miền Nam như chúng vẫn tuyên truyền và một phần lớn đám thanh niên trẻ hôm nay u mê và ngu dốt nên tin lấy.

Còn Đồng khởi của cái bình phong MTDTGPMN là gì ?
Đó chính là một nhóm nhỏ phiến quân cộng sản nằm vùng, với sự giựt dây của cộng sản Bắc Việt , qua nghị quyết 5/59 khuyến khích vũ trang cách mạng, nổi dậy cắt cổ các viên chức xã ấp ở Mõ Cày, Bến Tre, trong khi mọi người dân đang sống yên bình.
Rồi sau này cộng sản đem vào "sử sách" để nhồi sọ thế hệ thanh niên trẻ Việt Nam hôm nay đang vùi đầu dưới mái trường Xã hội chủ nghĩa , chúng cứ tuyên truyền láo là do nhân dân miền Nam nổi dậy !

Mà đâu phải chỉ đánh nhau giết quân thông thường, chúng còn phá cở sở hạ tầng để ngăn cản miền Nam phát triển kinh tế kết hợp khủng bố đánh bom nhà, chợ, khu công cộng, giết hại dân thường để gây tâm lý hoang mang trong xã hội miền nam, khiến miền nam không thể ổn định được bất cứ mặt nào chứ đừng nói là phát triển.

Nếu có thể đánh lên, VNCH sẽ buộc cộng sản Bắc Việt phải lui về phòng thủ, sức tấn công và khả năng tấn công nhiều đợt, nhiều hướng của CSBV sẽ giảm, nhưng rất tiếc VNCH lại thiếu quân viện mà chủ trương của Hoa Kỳ lại không cho phép điều đó vì đã rút kinh nghiệm từ cuộc chiến ở Triều Tiên. Quan trọng nhất là yếu tố VNCH bị đồng minh bỏ rơi trong khi Đại Hàn thì không.

Có một số người cho rằng Kissinger vì muốn Hoa Kỳ chuyển trục về phía Trung Đông để lo cho nước mẹ Do Thái của ông ta đang gồng mình đánh nhau với cả khối Ả Rập mà bỏ rơi Đông Nam Á. Thật ra, việc Hoa Kỳ thay đổi chiến lược vì sự chống đối trong quốc nội là chính. Quá nhiều những rắc rối trong chính quốc nội Hoa Kỳ lúc đó. Phong trào phản chiến ngày càng lan rộng ở Hoa Kỳ , vụ án bê bối Watergate , cộng với sự đi đêm giữa H.Kissinger và Mao nhằm chống lại Liên Xô...v.v...những việc đó góp phần đưa đến việc chính phủ Hoa Kỳ muốn rút lui và ra đi trong danh dự.

Cuộc chiến tranh liên Triều kết thúc quá chớp nhoáng, không đủ thời gian để phía cộng sản dân vận, tuyên truyền với nhân dân thế giới. Chiến tranh Việt Nam kéo quá dài với một nước Hoa Kỳ thường đánh nhanh thắng nhanh, người dân Hoa Kỳ hàng ngày chỉ nhận đuợc tin thương vong của người thân, con em mình và bị phía đối phương cho xem những cảnh dân thường chết chóc... họ đã xuống đường phản chiến và buộc Quốc hội phải ra lệnh cho quân đội Hoa Kỳ rút về, bỏ rơi miền nam Việt Nam , bỏ rơi chính phủ VNCH.

Và rốt cuộc , lịch sử của Việt Nam đã rẽ sang một trang đen tối hơn, cho nhân dân miền Nam nói riêng và Nhân dân cả nước Việt Nam nói chung.

Và cho đến hôm nay, sau 40 năm CSVN cai trị đất nước, chắc hẳn sự thật ra sao, sung sướng hay khổ đau, ngọt bùi hay cay đắng, công bằng hay bất công, thì tự mọi người đã biết ,đã hiểu, đã cảm nhận và có câu trả lời cho bản thân mình rồi đúng không ?

Các bạn thanh niên trẻ hãy tìm đọc các tác phẩm hồi ký hay lắng nghe những chia sẻ quan điểm của những con người đã rũ bỏ và đào thoát khỏi hàng ngũ cộng sản như Trần Đĩnh, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương , Bùi Tín .... hay những con nguời ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản như Trương Như Tảng và Bs.Duơng Quỳnh Hoa để biết thêm sự thật nhé.

Một nửa cái bánh thì nó vẫn là cái bánh, nhưng một sửa sự thật thì không bao giờ là sự thật .
Các bạn hãy tự đặt câu hỏi và tự tìm câu trả lời, sự thật luôn hiển nhiên và không thể chối bỏ được.
Một lời nhắn nhủ riêng dành cho các bạn thanh niên trẻ cuồng Đảng , yêu Hồ và đang u mê ,tin tưởng vào một cuộc "chiến thắng vĩ đại" của Đảng cộng sản Việt Nam trước Hoa Kỳ trong cuộc chiến tranh Việt Nam:

Các bạn đã chiến thắng, đúng- tôi đồng ý với điều đó ! Chủ nghĩa cộng sản đã chiến thắng chủ nghĩa tư bản ở Việt Nam, cái ác đã thắng cái thiện, cái nghèo đói đã chiến thắng cái văn minh.
Và hiện nay thì cái "Lợi ích nhóm của Đảng CSVN" đã chiến thắng cái "Lợi ích chung của nhân dân cả nuớc Việt Nam".

Vậy thì bây giờ quí vị đang thắng hay là đang thua ? Đảng cộng sản Việt Nam đã chiến thắng cả Dân tộc Việt Nam rồi đó !