Friday, June 21, 2013

Đông Đức

Cuộc Nổi Dậy Của Dân Đông Đức
Ngày 17 Tháng 6
 
Lá Thư từ Đức Quốc, 16-6-2013
 Hôm nay người viết trở lại cùng quý độc giả với Lá Thư từ Đức quốc, phóng dịch và tóm lược vài chuyện liên quan đến cuộc nổi dậy ngày 17.6.1953 tại Đông Đức. Kể ra từng chi tiết thì rất dài dòng văn tự, người viết chỉ ghi lại những điểm chính nên chắc còn nhiều sơ sót, dù vậy bài viết vì tính cách liên tục của nó vẫn dài hơn như ý muốn. Mong quý độc giả hoan hỷ và thức giả bổ túc (LNC).


* * *
Trong những ngày trước 17 Tháng 6 năm 1953, tạiCộng hòa dân chủ Đức (DDR) đã xảy ra một làn sóng đình công, biểu tình, những cuộc phản đối liên quan đến nhu cầu đòi hỏi về chính trị và kinh tế. Cuộc nổi dậy ngày 17 Tháng sáu còn được gọi là “cuộc nổi dậy của nhân dân hay cuộc nổi dậy của người lao động!”.
 Có rất nhiều nguyên nhân đưa đến cuộc nổi dậy chống Stalin đầu tiên này, chẳng hạn như sự “làm ngơ” của các nhà lãnh đạo Đông Đức liên quan đến nhu cầu của giai cấp công nhân, bao gồm cả quyết định của họ trong đó có cả tiêu chuẩn nâng cao lao động quá mức và những lầm lỗi của đảng SED (Sozialistische Einheitspartei Deutschlands = Tạm dịch là Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa của Đức) ở các khu vực bị Liên Xô chiếm đóng, từ việc sáp nhập bắt buộc của KPD và SPD tổ chức thành đảng chính trị nổi trong năm 1946.
 SED đã từ chối việc thống nhất nước Đức trong chương trình của họ và quyết định thúc đẩy việc xây dựng chủ nghĩa xã hội, “nâng đỡ một chiều ngành công nghiệp nặng”, nhưng bỏ qua các lãnh vực khác và do đó gây ra tắc nghẽn trong sự cung ứng. Ngoài ra, cuộc nổi dậy vào ngày 17 Tháng Sáu được đánh giá như là một tín hiệu chính trị dành cho các dân tộc Đông Âu và Liên Xô.
 Ngày 17 Tháng sáu kể từ năm 1954 cho đến khi nước Đức thống nhất vào năm 1990 được xem như là “Ngày Quốc khánh” của Cộng Hòa Liên Bang Đức.

* Nguyên nhân đưa đến cuộc nồi dậy:

Hội nghị đảng SED kỳ hai kéo dài từ ngày 9 đến 12 Tháng 7 năm 1952 tổ chức tại Hội trường Werner-Spellbinder ở Đông Bá Linh. Theo tiêu chuẩn được đặt ra bởi Walter Ulbricht với “dự kiến xây dựng một chủ nghĩa xã hội” tổ chức giống kiểu “Soviet” và tăng cường quyền lực nhà nước theo mô hình của Liên Xô. Năm tiểu bang tại DDR đã được chia thành 14 quận, huyện, với Đông Bá Linh (Ost-Berlin) xem như là đơn vị hành chánh thứ 15. Tầng lớp trung lưu còn lại ở Đông Đức bị “quấy rối” hơn, đặc biệt là nông dân, các cơ sở thương mại và công nghiệp nhỏ bị trói buộc phải trả thêm chi phí cũng như bắt buộc từ bỏ sự độc lập của họ. Thêm vào đó họ bị đổ lỗi là nguyên nhân cho những khó khăn kinh tế đang xảy ra ở Đông Đức.
 Ngân sách nhà nước “căng thẳng” trong mùa xuân năm 1953: Doanh thu không đủ để đáp ứng mức chi tiêu 1,1 tỷ Mark. Cấu trúc của KVP dành cho các chi tiêu quân sự Đông Đức vào năm 1952 tăng lên đến 3.3 tỷ Mark (tương đương 8,4% ngân sách). Chi phí cho vũ khí, cho quân đội xâm lược (Besatzungskosten) và bồi thường chiến tranh bị ràng buộc đã chiếm phần lớn ngân sách nhà nước. Tăng trưởng vũ trang và chi phí tiếp sau chiến tranh của Đông Đức (DDR) vào năm 1952 lên tới 22%, trong năm 1953 đến hơn 18% tổng ngân sách nhà nước.
 Các chính sách kinh tế của SED đã đầu tư chủ yếu là hướng đến các ngành công nghiệp nặng mà trước đây không có cơ sở ở Đông Đức. Vì vậy, thiếu phương tiện cho thực phẩm cần thiết, cho ngành công nghiệp hàng tiêu dùng và sự cung cấp đối với người dân bị ảnh hưởng. Khi đêm xuống thì điện bị cắt để đáp ứng nhu cầu của ngành công nghiệp lúc cao điểm. Sự phát triển yếu kém của nền kinh tế quốc doanh, hai phần ba sản lượng công nghiệp được tạo ra bởi các công ty nhà nước. Thất bại của nền kinh tế kế hoạch cần được quân bình bằng thuế cao hơn, giảm chi tiêu, bớt tiền lương, cắt giảm tiền thưởng và sẽ được sửa chữa sau đó với “đường lối mới”.
 Vào mùa xuân năm 1953, sự tồn tại của Đông Đức bị đe dọa bởi một cuộc khủng hoảng lương thực nghiêm trọng. Sự tước quyền sở hữu và cải cách ruộng đất đã làm cho họ phải rời khỏi trang trại của họ giữa những năm 1940. Phân chia, cải cách ruộng đất và đặc biệt sự thiếu dụng cụ nông nghiệp đã làm cho nhiều nông dân mới không thể thực hiện kinh tế được. Chính sách tập thể hóa của SED trong đầu những năm 1950 mục đích muốn dẫn đến sự quản lý hiệu quả hơn, lợi nhuận tăng nhưng mục tiêu thực sự của chính sách tập thể hóa là làm tan rã giai cấp nông dân độc lập và đặc biệt là đã tàn phá các trang trại hữu ích lớn. Việc tăng thuế đối với nông dân và thực hiện thu hồi thẻ khẩu phần làm cho sự không hài lòng của họ tăng thêm. Thu hoạch mùa màng vốn dưới mức trung bình bị sút giảm vào mùa thu năm 1952. Tình trạng thiếu thực phẩm xảy ra là hậu quả.
 Gia tăng đáng nói kể từ khi nhà nước Đông Đức hình thành là sự di cư lớn liên tục (“bỏ phiếu bằng chân”) trong nửa đầu năm 1953 đã làm cho tình trạng xã hội càng trở nên khó khăn hơn. Một yếu tố khác nữa dẫn đến “tình hình chính trị nặng nề” là con số tù nhân cao ở Đông Đức.
 Đóng vai trò quan trọng là sự đàn áp (không chính xác) một tổ chức thanh thiếu niên trung tâm của nhà thờ Tin Lành và chiến đấu chống lại tổ chức bất hợp pháp được gọi là cộng đồng trẻ. Nhiều sinh viên và mục sư thanh niên bị tống vào trại giam (John Hamel, Fritz Hoffman, Gerhard Potrafke). Nhiều trung tâm giải trí của giáo hội đã bị đóng cửa và bị Nhóm Thanh Niên Tự Do Đức (FDJ = Freie Deutsche Jugend) chiếm cứ (Lâu đài Mansfeld, Wernigerode Huber). Học sinh trung học ủng hộ giáo hội, thường bị trục xuất khỏi trường, đôi khi ngay thời điểm trước khi thi tú tài.

* Ảnh hưởng của sự tăng tiêu chuẩn:

Trước cuộc khủng hoảng toàn diện này của nhà cầm quyền DDR nói chung, chuyện gia tăng các tiêu chuẩn lao động (mà nguyên tắc là làm việc thêm nhưng không tăng lương!) được xem như là một hành động khiêu khích và theo dự đoán ảnh hưởng đến sự suy giảm trong điều kiện sống của người lao động. Sự gia tăng tiêu chuẩn lao động do Ủy ban Trung ương SED quyết định vào ngày 13 và 14 tháng năm 1953 đã được Hội đồng Bộ trưởng chuẩn y ngày 28.05.1953.

* Đàn áp các cuộc nổi dậy và thiết quân luật
 
Các thành viên của Hiệp hội đoàn kết dân tộc trao quà tặng cho lính Nga để tỏ lòng biết ơn đối với “sự can thiệp trong ngày 17 Tháng 6 năm 1953, một ngày hành động khiêu khích của phát xít!”.
Nhà cầm quyền Xô Viết phản ứng bằng cách áp đặt tình trạng khẩn cấp cho 167 trong số 217 quận của Đông Đức. Vào lúc khoảng 13 giờ, chỉ huy quân sự khu vực Liên Xô, Thiếu tướng Pavel Dibrova, ở Berlin, khẩn cấp tuyên bố thiết quân luật cho Đông Bá Linh. Với lệnh thiết quân luật này Liên Xô chính thức lấy lại sức mạnh của họ đối với Đông Đức. Quân đội Xô Viết đã xuất hiện với những chiếc xe tăng làm cho cuộc nổi dậy nhanh chóng bị áp đảo. Tổng cộng có 16 đơn vị của Liên Xô với 20.000 binh sĩ trú đóng và khoảng 8.000 thành viên của Công an nhân dân Đông Đức.

 Mặc dù nhà cầm quyền Xô Viết phần lớn kiểm soát được tình hình trong ngày 17 Tháng sáu, nhưng những ngày tiếp theo vẫn còn có các cuộc phản đối diễn ra, đặc biệt là ngày 18 Tháng sáu tại một số hãng xưởng, kéo dài cho đến tháng Bảy. Ngày 10 và 11 Tháng Bảy tại Carl Zeiss Jena; ngày 16 và 17 Tháng Bảy đình công ở Buna Schkopau. Nhưng sức mạnh giống như cuộc nổi dậy vào ngày 17 Tháng 6 năm 1953 thì không đạt được.
 Sau khi cuộc nổi dậy bị “lính Liên Xô nghiền nát bằng vũ lực” xong thì một làn sóng bắt giữ rốt ráo xảy ra. Với khoảng 6.000 vụ bắt giữ bởi cảnh sát, an ninh tình báo Stasi và bởi quân đội Liên Xô, đặc biệt thành phần được gọi là “khiêu khích” bị theo dõi. Theo tài liệu lịch sử được ghi nhận thì có:
 • 2 bị cáo bị kết án tử (Erna Dorn, nghiêm trọng Jennrich)
 • 3 bị cáo lãnh án tù chung thân: Lothar Markwirth (Tòa án quận Dresden), Gerhard Römer (Tòa án Quận Magdeburg) và Kurt Unbehauen (Tòa án Quận Gera)
 • 13 bị cáo, trong đó có Wilhelm Grothaus (1893-1966) và Fritz Frank Hall (1909-199?), Đã bị kết án tù từ 10 đến 15 năm.
 • 99 bị cáo bị phạt tù từ 5 đến 10 năm.
 • 824 bị cáo đã bị kết án tù 1 năm và 5 năm.
 • 546 bị cáo bị phạt tù lên đến một năm.
 • 39 bị cáo được tha bổng.
 Các tòa án Đông Đức kết án tổng cộng khoảng 1.600 người liên quan đến cuộc khởi nghĩa tháng Sáu 1953. Ngoài ra đảng SED cũng lợi dụng cuộc nổi dậy này để kỷ luật thành viên. Có người bị khai trừ ra khỏi đảng vì hành vi chống nhà nước và bị giam cầm trong điều kiện vô nhân đạo. Tương tự như vậy, các quan chức đảng, các thành viên của “công an nhân dân” không trung thành với đảng hay không thẳng tay chống “nhóm nổi dậy” cũng bị trừng phạt. Bộ trưởng tư pháp Max Fechner bị cách chức, loại ra khỏi đảng và bị tống giam. Ông Rudolf Herrnstadt, chủ bút của nhật báo Neues Deutschland, bị kết tội chịu trách nhiệm cho các sự kiện của ngày 17 Tháng 6 năm 1953 nên đã bị sa thải và cùng với William Zaisser bị loại trừ khỏi đảng SED.

* Ảnh hưởng đối với SED qua ngày 17 Tháng Sáu:

Đối với các lãnh đạo SED, các sự kiện của ngày 17 Tháng 6 năm 1953 là một kinh nghiệm đau thương. Đặc biệt giai cấp công nhân, nhân tố căn bản của chính sách chính trị của SED đã không còn đặt tin tưởng nhiều vào đảng SED nữa. Đầu tiên, nhân viên các doanh nghiệp lớn của nhà nước và SAG ngừng làm việc và đã xuống đường với những đòi hỏi chính trị của họ. Không có yêu cầu nào của họ được SED đánh giá là xứng đáng để được công khai thảo luận! Ngay sau cuộc nổi dậy, SED đã cố ý tìm cách che đậy nguyên nhân. Như trong bài phát biểu tại Ủy ban Hội nghị Trung ương (24 – 26 tháng bảy năm 1953) Otto Grotewohls cho rằng cuộc nổi dậy – mà không cung cấp bằng chứng – là do sự chỉ đạo của phương Tây: “cuộc đảo chính do phát xít nỗ lực”. Vấn đề thực sự của Đông Đức là “sự thâm hụt chức năng của một xã hội không phân biệt (dedifferentiated), tuy đã tuyên bố có “đường lối mới “ngày 9 Tháng 6 năm 1953 nhưng không được giải quyết. Đối với những người tham gia cuộc đình công và các cuộc biểu tình thì càng trở nên rõ ràng hơn sau cuộc đàn áp bằng xe tăng của Liên Xô, họ đã hiểu rõ ra rằng chế độ SED này chỉ là “một phần của đế quốc Liên Xô” và SED sẵn sàng làm “đồng chí trung thành” theo khuynh hướng của Liên Xô (tương tự csVN hiện nay đối với đàn anh Trung cộng!). Trong nội đảng SED việc thanh trừng nhau là chương trình nghị sự hằng ngày!.
 Cuộc nổi dậy ngày 17 Tháng 6 năm 1953 là truyền thống tiến bộ, là một sự kiện lịch sử của nhân dân Đức, như cuộc cách mạng trong năm 1848-1849 hoặc cuộc Cách mạng Tháng Mười Một năm 1918/19, nơi phát triển xã hội, giống như phong trào 68 và cuộc cách mạng hòa bình năm 1989/90 sau đó. Tuy nhiên, vào năm 1953 tình hình quốc tế lúc đó chưa cho phép một sự thay đổi mang tính cách mạng ở Đức quốc.
 Sự “tái thiết về cấu trúc” của cuộc nổi dậy tại DDR ngày 17 Tháng 6 năm 1953 cho thấy, cuộc khởi nghĩa xảy ra không đồng đều ở tất cả mọi nơi. Thay vào đó là các cuộc nổi dậy tự phát rất khác nhau diễn ra tại nhiều khu vực. Trong các khu đô thị công nghiệp xung quanh Leipzig, Halle, Bitterfeld, Magdeburg, Dresden và Görlitz, cuộc nổi dậy đạt đến một mức độ cao hơn so với Đông Bá Linh (Ost-Berlin). Trong khi các công nhân xây dựng ở Berlin đòi hỏi nhu cầu kinh tế và xã hội, chẳng hạn như việc thu hồi các tiêu chuẩn gia tăng hoặc giảm chi phí sinh hoạt thì ngược lại, các ủy ban đình công chính thuộc khu vực Bitterfeld đã viết gửi tới nhà cầm quyền DDR bằng điện tín:
 1) Cái gọi là chính phủ dân chủ Đức đã đoạt quyền lực bằng cách thao túng bầu cử hãy từ chức
 2) Thành lập một chính phủ lâm thời từ giới công nhân tiên tiến
 3) Chấp thuận tất cả các chính đảng lớn của Tây Đức
 4) Tự do, bầu cử bí mật và trực tiếp trong bốn tháng
 5) Trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị (trực tiếp chính trị, những người tội phạm kinh tế và bị theo dõi vì tôn giáo.
 6) Lập tức xóa bỏ ranh giới khu vực, giải tán Công an nhân dân
 7) Ngay lập tức bình thường hóa đời sống
 Giải tán ngay lập tức cái gọi là Quân đội nhân dân
 9) Không trả thù những người biểu tình
 Giống như các phần tử nổi dậy, các quan chức SED địa phương cũng đã hành động khác nhau. Ví dụ, Paul Froehlich ra lệnh trong thời gian từ 13-14 giờ, ở Leipzig công an và các thành viên Stasi được sử dụng vũ khí của họ, mặc dù tình trạng khẩn cấp được tuyên bố có giá trị sau 16h. Và kết quả của lệnh này là chiều ngày 17 Tháng sáu, Dieter Teich 19 tuổi và một người đàn bà về hưu 64 tuổi bị bắn chết. Nói chung, mục đích của những người đứng đầu huyện của SED, các cơ quan Stasi, công an nhân dân và các lực lượng của Liên Xô là họ muốn dẹp nhanh bằng bạo lực các cuộc nổi dậy một cách nhanh chóng. Mặt khác, ngày 17 tháng Sáu, Fritz Selbmann người được phái đi từ Berlin đến vùng Dresden đã chính thức nhận chỉ thị từ Walter Ulbricht.
 Tóm lại, cuộc nổi dậy ngày 17 tháng 6 là cuộc nổi dậy tự phát đại chúng hoặc là một phong trào của nhân dân không có tập thể lãnh đạo trung ương và không có chiến lược đồng nhất. Vài nhà sử học nhìn thấy chính điều này là nguyên nhân đưa đến sự thất bại của cuộc nổi dậy.
 Sự tham gia của thanh niên trong cuộc nổi dậy 17.6 rất cao. Trong số 10 (mười) người thiệt mạng trên các đường phố của Leipzig bị bắn chết có 7 (bảy) người đàn ông trẻ, từ 15 đến 25 tuổi. Trong buổi tưởng niệm 8 (tám) nạn nhân Berlin vào ngày 25 Tháng 6 năm 1953 có 6 (sáu) nạn nhân tuổi từ 14-25. Bởi vì nhiều người trẻ tuổi đã tham gia vào việc phá hủy các tổ chức và biểu tượng của SED, Stasi và FDJ, đặc biệt sự chia sẻ của họ đối với những người bị bắt và bị kết án rất cao. Tòa án Dresden tính đến ngày 23.07.2013 có 16% đã bị kết tội trong tháng bảy năm 1953 ở tuổi 14 đến 18 tuổi, 22% thuộc nhóm tuổi 18-20 và 17% từ 20-25 tuổi. Điều này có nghĩa rằng hơn một nửa số người bị kết án là thanh niên trẻ!.
 Cuộc nổi dậy 17 Tháng 6 năm 1953 ở DDR đã làm cho tất cả mọi người sống ở Đông Đức thấy rằng chế độ xã hội chủ nghĩa Đông Đức đã được duy trì chỉ với sự giúp đỡ vũ khí của Liên Xô. Để ngăn chặn một cuộc nổi dậy, Stasi xây dựng trong những năm tới một mạng lưới giám sát và theo dõi dày đặc. Cuộc “bỏ phiếu bằng đôi chân rộng rãi của họ”, của nhiều tầng lớp nhân dân cuối cùng đã được Ulbricht kết thúc bằng cách xây dựng lên Bức tường Berlin vào ngày 13 Tháng 8 năm 1961 mà người Việt quen gọi là “Bức tường ô nhục Bá Linh”!. Và như chúng ta biết, bức tường Bá Linh gần 30 năm sau bị giật sụp bởi chính người dân Đông Đức, đưa đến sự thống nhất nước Đức hầu như không đẫm máu vào ngày 03.10.1990 dưới một thể chế Tự Do Dân Chủ, không cộng sản!. Khác với Việt Nam và đó là điều đáng mừng cho Đức, nếu không thì làm gì có chuyện Đức quốc thâu nhận người Việt tỵ nạn cộng sản sau tháng 4.1975!

* Đức kỷ niệm ngày 17 tháng Sáu
 
Hôm 14-6-2013, tại Quốc hội Đức ở Bá Linh chính giới Đức đã nhắc đến và tưởng niệm cuộc nổi dậy tại DDR. Tổng thống Joachim Gauck (hình phải) lên tiếng kêu gọi nên đánh giá cao hơn sự quan trọng của cuộc tổng nổi dậy ở Đông Đức vào ngày 17.6.1953. Ông mong muốn rằng “kiến thức về ngày 17 tháng sáu tại Đông Đức sẽ là tài sản chung của tất cả người Đức và từ đó biết công nhận ngày này mà theo ông “xứng đáng là cuộc tổng nổi dậy”, TT Gauck cho biết như thế trong một buổi lễ tưởng niệm tại Quốc hội Đức. Đồng thời Tổng thống Đức cũng kêu gọi từ nay toàn thế giới hãy giúp đỡ những người chiến đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Công Bằng.
 Ngay cả với những người bảo vệ Tự Do và Quyền con người “một lần tạm thời bị kém thế hơn đối phương” như xưa tại Đông Đức. TT Gauck nói: “như vậy người Đức đã phạm tội không hỗ trợ đối với họ”. Tổng thống Gauck kêu gọi: “Chúng ta hãy cung cấp cho họ có tiếng nói khi họ bị ngăn cản không được nói, và chúng ta muốn họ nghe khi họ công khai tìm kiếm chúng ta”. Từ kỷ niệm của ngày 17 Tháng Sáu, nẩy sinh sự đoàn kết bây giờ!.
 TT Gauck cảm ơn các nhà lãnh đạo trước đây ở Tây Đức, đã thực hiện 17 Tháng Sáu là ngày nghỉ lễ theo luật định. Ông muốn nói lời cảm ơn từ trái tim: “là nước Đức (Tây Đức cũ) lớn hơn đã can đảm gìn giữ, tôn vinh và biểu dương sự Tự Do cho nước Đức nhỏ hơn (DDR)”. Tuy nhiên, sau đó chính trị, khoa học và báo chí ở phía Tây đã không đáp ứng đầy đủ cho ngày 17 Tháng Sáu!.
 Chưa hết, Ủy viên Liên bang đặc trách hồ sơ Stasi là cơ quan tình báo của DDR, ông Roland Jahn (hình phải) còn muốn ngày 17 Tháng Sáu, kỷ niệm cuộc nổi dậy ở Đông Đức cách đây 60 năm, một lần nữa trở thành ngày nghỉ theo luật định: ngày Quốc lễ. Theo ông cần thay đổi để làm sống lại những ký ức về cuộc nổi dậy ở DDR. Ông Roland Jahn, qua tờ báo “Mitteldeutschen Zeitung” phát hành tại thành phồ Halle cho biết: “đó là một sai lầm khi xóa bỏ ngày nghỉ này”. Ngày Quốc Khánh 3.10 đã được chọn thay vào chỉ là ngày nghỉ có hiệu lực bởi một thỏa ước (hợp đồng), và không phải là ngày mà người dân đã xuống đường!
 Trước đây trong năm 1953, công nhân tại nhiều thành phố của Cộng Hòa Dân Chủ Đức ban đầu đã biểu tình phản đối việc tăng tiêu chuẩn lao động của họ, sau đó những người biểu tình đòi hỏi phải có cuộc bầu cử tự do. Quân đội Liên Xô trú đóng tại Đông Đức lúc đó đã nghiền nát cuộc nổi loạn. Ở Tây Đức một thời gian ngắn sau tuyên bố ngày 17 Tháng Sáu trở thành “Ngày Thống nhất Đức quốc” và là ngày nghỉ lễ theo luật định nhưng đã bị hủy bỏ sau khi Đức thống nhất đất nước năm 1990. Thay vào đó, ngày ba Tháng Mười, ngày Đức Thống nhất là một ngày nghỉ lễ chính thức.
 
Cuối cùng, sự thay đổi này có hậu quả nghiêm trọng là làm cho ngày 17 Tháng 6 năm 1953 từ từ bị đi vào lãng quên. Tờ báo dẫn lời ông Jahn, 59 tuổi: “Tôi sẽ tìm thấy một ngày nghỉ lễ tốt hơn, để nhớ lại: “Tự Do và Quyền Tự Quyết không phải là điều hiển nhiên!”. Vì thế, điều có thể “sẽ không gây hại gì, nếu suy nghĩ lại là người ta có nên làm hồi sinh ngày 17 tháng 6 trở thành ngày nghỉ lễ?.” Thế hệ tiếp theo qua đó có thể được giảng dạy để biết cái ý nghĩa lịch sử của cuộc tổng nổi dậy ở Đông Đức (cộng sản DDR cũ) ngày 17.6.1953.
 
Vâng, là một người tỵ nạn chính trị vì không chấp nhận cộng sản, người viết tán đồng quan điểm với ông Roland Jahn: “Tự Do và Quyền Tự Quyết không phải là điều hiển nhiên (sic)!”. Nói rõ ra, muốn có Tự Do, Dân Chủ cần phải tranh đấu. Ngoài ra, nếu ngược dòng lịch sử cũng không có nghĩa là không được phép khơi lại một quá khứ đau thương, nếu có. VC và tay sai tránh né đã đành nhưng NVTNCS không được tránh né đề cập đến biến cố 30-4-1975 ở Việt Nam, có quyền nhắc lại những tháng năm chịu cực hình trong ngục tù cộng sản dưới mỹ từ “trại cải tạo”, được quyền nêu rõ lý do vì sao chính mình trốn chạy cộng sản đi tìm Tự Do và nếu có thể viết hồi ký kể lại tại sao sau 1975 xảy ra làn sóng vượt biển chưa từng có trong lịch sử nhân loại của người Việt làm cả thế giới rung động?. Năm 1954 người Tây Đức đã nói ngày 17.6 là Ngày Đức Thống Nhất có ai cấm đâu??.
 
Chắc chắn người Việt tỵ nạn bỏ nước ra đi sau 30.4.1975 đã hiểu rõ thế nào là cộng sản, nếu không mấy ai đành lòng liều chết rời bỏ xứ sở?. Và thêm các dữ kiện lịch sử kể trên qua cuộc nổi dậy của người Đông Đức cách đây 60 năm hy vọng cũng đủ mở mắt cho những kẻ nào còn mù quáng tin vào chủ thuyết cộng sản, vốn đã lỗi thời sau khi Nga Sô và toàn khối cộng sản Đông Âu nhanh chóng bị sụp đổ vào cuối thập niên 80!.
 
Người viết xin được mượn ý chính của hai chính trị gia tên tuổi Đức kết thúc Lá thư từ Đức đã quá dài và mong rằng chúng ta, người Việt tỵ nạn cộng sản cùng suy ngẫm lời phát biểu của Tổng Thống Đức, Joachim Gauck và ông Roland Jahn, có thể nói là người nắm rõ những dữ liệu liên quan đến SED và cộng sản Đông Đức với cương vị Ủy viên Liên bang đặc trách hồ sơ Stasi.
 
Tổng thống Đức Joachim Gauck đã nhắc lại cho dân chúng Đức biết cuộc tổng nổi dậy ngày 17-6-1953 ở DDR với mục đích để cho các thế hệ tiếp theo qua đó có thể được giảng dạy hầu hiểu rõ cái ý nghĩa lịch sử của một cuộc tổng nổi dậy!
 Ủy viên Liên bang đặc trách hồ sơ Stasi, ông Roland Jahn (ghi chú thêm: từng là nhà đấu tranh dân chủ thời DDR, chống lại SED) nói: “Tự Do và Quyền Tự Quyết không phải là điều hiển nhiên!”.

© Lê-Ngọc Châu
 (Nam-Đức, 16.6.2013)
 (Tài liệu tham khảo: wikipedia, Internet, AFP, Yahoo-News)